Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: thơ tự do (183) tình yêu (451)
Đăng ngày Hôm qua 10:15, số lượt xem: 34

Pha chút nắng rót vào mật hoa hồng
Nối bờ mây cho hai cánh tay song
Ảo ảnh nào không tan trong lòng?
Tôi dệt thư xuân long lanh mắt lệ.

Tôi đứng lặng giữa dòng đời dâu bể
Giấu yêu thương vào kẽ đá rêu phong
Sợ lời thưa làm xao động mặt sông
Nên gói ghém tình vào miền im vắng.

Người cứ rạng rỡ giữa vườn đầy nắng
Tôi tự làm chiếc bóng dưới chân em
Lặng lẽ đi qua những buổi êm đềm
Không gõ cửa, sợ làm vương bụi cát.

Tôi là kiến trúc sư xây lâu đài nát
Bằng những thanh âm lỗi nhịp xa xăm
Giữ riêng mình nỗi đau đến nghìn năm
Để môi người mãi hồng tươi sắc thắm.

Thế gian có trăm ngàn điều lạ lẫm
Tôi chọn làm một dấu gạch cô đơn
Hót với chim ca, không chút oán hờn
Chỉ để bình yên đậu vai người nhỏ.

Mai này nắng tắt phía ngoài khung cửa
Bức thư xuân vẫn phong kín tơ tằm
Tình đơn phương, đoá quỳnh nở âm thầm
Trong bóng tối toả hương nồng kiêu hãnh.