Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Từ khoá: thơ tự do (193) tình yêu (471)
Đăng ngày 05/03/2026 07:00, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Lê Trí vào 05/03/2026 07:03, số lượt xem: 71

Tôi muốn môi em thật hồng
Cho cây cỏ quanh nhà tôi rõ nắng
Tôi chẳng muốn em đi vắng
Để bóng em luôn mơ giữa cung đàn
Tôi chỉ là một người nghệ sĩ tay ngang
Cũng như anh kiến trúc sư dang dở
Nhưng tôi yêu em, như hoa vừa nở
Mến em nhiều như tôi đã mến em yêu.

Tôi vẽ dung nhan em vào những buổi chiều
Bằng nét mực gầy mỏng manh làn khói
Nỗi nhớ trong tim chưa từng dám nói
Sợ gió lay làm tan loãng hương thầm
Như phím dương cầm lỗi nhịp xa xăm
Cứ lặng lẽ ngân giữa lòng đêm tối
Tôi đứng bên lề cuộc đời mong mỏi
Nhìn dấu chân em in dấu địa đàng.

Em là lâu đài hay lệ cao sang
Tôi gã thợ nghèo đứng ngoài hiên ngõ
Chỉ dám nhìn thôi, cửa không hề gõ
Sợ bụi trần làm lấm tấm gương trong
Có một dòng sông chảy ngược vào lòng
Mang theo bóng hình một thời vụng dại
Tôi giữ riêng tôi nỗi đau ngang trái
Để môi em hồng, mãi mãi ngát hương thơm.

Thế gian ngoài kia bao bản nhạc buồn
Tôi chọn đứng đây, thành bài ca tượng đá
Chắn gió ngăn mưa, dẫu đời còn lạ
Chỉ để bình yên đậu xuống vai gầy
Tình vốn là mây, nhẹ bẫng trên tay
Mà nặng nghìn cân khi sầu lặng lẽ
Tôi giấu yêu thương vào câu thơ bé
Hẹn kiếp lai sinh... dệt nốt cung đàn.

Em hãy yêu đi, chớ nhớ đa mang
Hãy đến yêu chàng bằng trái tim nàng.

Tháng 3/2026