Thơ thành viên » Lê Trí » Trang thơ thành viên » Chân bước lỡ làng (12/2025)
Tôi biết chứ, tôi biết yêu là khổ
Nhưng vẫn yêu, vẫn hết sức muốn yêu
Có một hôm lá đổ nát muôn chiều
Tôi chỉ khát đôi môi nàng tuyệt diệu.
Tôi biết chứ, người đi không cần hiểu
Bỏ lại tôi làm sao sáng một mình
Chiều Chúa nhật vang ca cảnh nhân sinh
Tôi mới hiểu: À thì ra tình chết!
Nhưng tôi muốn yêu cho đời chấm hết
Dẫu người xa như mây trắng chân trời
Tôi gom góp những mảnh vỡ rơi rơi
Đúc thành tượng một pho lòng chung thuỷ.
Tôi đứng lặng giữa giáo đường cổ tuý
Xem môi người rạng rỡ phía hào quang
Tôi, gã thợ chẳng gõ nhịp chuông vàng
Chỉ làm nến cháy âm thầm góc tối.
Người có thể đi về nghìn nẻo lối
Tôi vẫn đây như cột đá rêu phong
Giấu kín hết những thác cuộn trong lòng
Để mặt nước gương đời nàng lặng sóng.
Nàng kiêu hãnh giữa vườn hoa rực nắng
Tôi khiêm nhường làm hạt bụi pha lê
Chẳng dám chạm, chẳng dám gọi tên về
Sợ hư ảo tan thành làn khói lạnh.
Thôi cứ thế, yêu trong niềm kiêu hãnh
Chẳng cần trao, chẳng cần nhận bao giờ
Tình đơn phương như cành hoa bất tử
Nở âm thầm trong tận cõi bơ vơ.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.