Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Tôi vẫn chỉ là một con người bình thường,
Giữa cuộc đời rộng lớn với bao nỗi nhớ thương.
Không bảng vàng danh vọng, không hào quang rực rỡ,
Chẳng mang chức danh nào để được gọi phi thường.
Nếu ai đó ưu ái dành cho tôi mỹ tự,
Tôi chỉ xin nhận mình là kẻ yêu văn chương.
Một người trẻ bước đi giữa bộn bề cuộc sống,
Mang đôi mắt hay buồn và một tấm lòng thương.
Tôi viết chẳng phải vì những tràng pháo tay vang dội,
Cũng chẳng mong tên mình được nhắc mãi trên môi.
Chỉ muốn nói đôi điều từ tận cùng suy nghĩ,
Về những chuyện quanh ta, về nhân thế, cuộc đời.
Có những ngày cuộc sống gieo vào tôi giông bão,
Những nỗi niềm chất chồng chẳng biết tỏ cùng ai.
Tôi tìm đến với thơ như tìm người tri kỷ,
Để kể chuyện lòng mình qua năm tháng miệt mài.
Có những đêm thao thức nhìn cuộc đời lặng lẽ,
Nghe thời gian âm thầm gõ nhịp giữa canh khuya.
Tôi nhặt lấy suy tư từ những điều rất nhỏ,
Rồi gửi vào vần thơ những điều muốn sẻ chia.
Người nói lên tiếng nói của mình bằng thơ,
Là người gửi tâm tư vào từng câu, từng chữ.
Vẫn chỉ dùng thơ ca để cất lên tiếng nói,
Về nỗi đau con người và những điều trăn trở.
Có người viết về hoa, về trăng và mây gió,
Có người viết về đời với bao nỗi truân chuyên.
Còn tôi viết về những điều mình từng chứng kiến,
Về niềm vui, nỗi buồn và hai chữ nhân duyên.
Một con người mang nhiều tổn thương trong cuộc sống,
Đi qua bao đổi thay của nhân thế nổi chìm.
Có những vết xước lòng thời gian chưa lành hẳn,
Nhưng vẫn giữ cho mình một đốm lửa niềm tin.
Tôi đã thấy quanh mình bao mảnh đời cơ cực,
Bao giọt mồ hôi rơi giữa nắng gió nhọc nhằn.
Bao người tốt lặng thầm không cần ai biết đến,
Vẫn ngày ngày gieo yêu thương cho cuộc sống khó khăn.
Tôi cũng thấy đâu đó những điều còn ngang trái,
Những nụ cười phía sau che giấu biết bao điều.
Những lời hứa đẹp đẽ nhưng rồi không giữ được,
Để lòng người nhiều phen mang nặng nỗi cô liêu.
Bởi đời tôi đã tìm đến thơ để tâm sự,
Để trò chuyện cùng mình trong những lúc cô đơn.
Để gửi gắm những điều không thể nào nói khác,
Vào những vần thơ mộc mạc, giản dị và chân thành hơn.
Mà yêu thơ, thì tìm đến với thơ,
Như lữ khách tìm về miền ký ức xa xôi.
Như cánh chim cuối chiều tìm bầu trời rộng mở,
Như dòng sông bền bỉ tìm đường ra biển khơi.
Thơ với tôi không phải lâu đài xây bằng mộng tưởng,
Cũng chẳng là chiếc ngai để bước tới vinh quang.
Thơ chỉ là người bạn cùng tôi đi năm tháng,
Lúc vui buồn, mất còn, lúc lỡ dở, đa mang.
Tôi đâu phải là nhà thơ như người đời thường gọi,
Chỉ là người yêu chữ nghĩa bằng tất cả chân thành.
Mượn vài dòng tâm sự viết nên điều suy nghĩ,
Để thấy lòng nhẹ hơn giữa cuộc sống mong manh.
Nếu thơ còn ở lại trong những ngày mưa nắng,
Nếu đâu đó có người đồng cảm lúc đọc qua,
Thì đó đã là niềm vui lớn lao nhất,
Hơn mọi lời ngợi ca hay tiếng vỗ tay xa.
Và nếu một mai những câu thơ còn được đọc,
Giữa dòng đời xuôi ngược của năm tháng về sau,
Xin hãy nhớ: người viết không mang danh thi sĩ,
Chỉ là một con người mang nhiều nỗi niềm đau.
Một con người bình thường giữa nhân gian rộng lớn,
Yêu sự thật, yêu tình, yêu nghĩa ở trên đời.
Dùng thơ để đối thoại cùng lòng mình và cuộc sống,
Và gửi tiếng nói chân thành vào từng trang thơ thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.