Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 08:55, số lượt xem: 59

Có những bàn tay không ghi tên vào sử sách,
Nhưng mỗi ngày vẫn lặng lẽ viết nên đời.
Từ giọt mồ hôi thấm vào lòng đất mẹ,
Mùa nối mùa xanh, trái ngọt nối sinh sôi.

Có những bước chân đi qua ngàn gió bụi,
Mang nhịp cầu nối những bến bờ xa.
Từ viên gạch nhỏ dựng lên miền ánh sáng,
Đến mái trường xanh rộn rã khúc dân ca.

Họ là những con người bình thường giữa cuộc sống,
Không hào quang mà rực rỡ tự trong tâm.
Gánh trên vai những công việc thầm lặng nhất,
Để đất nước lớn lên qua mỗi tháng năm.

Người nông dân gieo hạt giữa trùng trùng nắng gió,
Gieo niềm tin trên từng thửa đất quê nhà.
Mỗi hạt lúa căng tròn là lời cam kết,
Với ruộng đồng, với cuộc đời, với nước non ta.

Từ những luống cày đi qua mùa mưa nắng,
Từ những cánh đồng thức dậy giữa bình minh,
Hạt gạo trắng không chỉ là thành quả của đất,
Mà là kết tinh của nghị lực và niềm tin.

Người công nhân đứng bên dây chuyền đỏ lửa,
Giữ nhịp quay bền bỉ của thời gian.
Tiếng máy ngân như khúc trường ca thời đại,
Rèn thép cho đời, thắp sáng những mùa xuân.

Trong âm vang của nhà máy, công trường, xưởng thợ,
Có nhịp đập của khát vọng dựng xây.
Mỗi sản phẩm ra đời mang theo trí tuệ,
Mang dấu tay người gửi gắm tháng năm dài.

Người thợ xây gửi tuổi xuân vào từng tầng gạch,
Nâng những công trình chạm tới khoảng trời cao.
Mỗi nét vữa không chỉ kết nên hình hài của đá,
Mà kết nên giấc mơ đất nước tự hào.

Những con đường mở ra từ bao ngày gian khó,
Những cây cầu nối những nhịp bờ vui.
Đằng sau dáng đứng của đô thị hôm nay
Là bóng dáng bao người lặng lẽ một đời.

Người thầy giáo thắp ngọn đèn tri thức,
Lặng lẽ soi đường qua những đêm sâu.
Trên bục giảng gieo mầm cho tương lai nảy lộc,
Để non sông thêm rộng những nhịp cầu.

Từng con chữ không chỉ là bài học,
Mà là hành trang cho những chuyến đi xa.
Một dân tộc muốn bước vào ngày mai rộng lớn
Phải bắt đầu từ ánh sáng của giáo dục và nhân hoà.

Người thầy thuốc đi qua bao mùa dịch bệnh,
Mang trái tim mình giữ lấy những nhịp tim.
Chiếc áo trắng không chỉ là màu của trách nhiệm,
Mà còn là màu của hy vọng và niềm tin.

Giữa lằn ranh mong manh của sinh và tử,
Họ âm thầm gìn giữ những mùa vui.
Mỗi sự sống được nâng niu trở lại
Là một lần lòng nhân ái nở hoa nơi cuộc đời.

Người chiến sĩ đứng nơi biên cương, hải đảo,
Canh trời xanh qua bão tố, gió ngàn.
Giữ bình yên cho những mái nhà rực sáng,
Để Tổ quốc trường tồn cùng bước thời gian.

Người lính cứu hoả lao vào miền lửa đỏ,
Đổi bình yên bằng hiểm nguy cận kề.
Sau màn khói vẫn sáng ngời đôi mắt,
Giữ cho đời nguyên vẹn những đam mê.

Có những sự hy sinh không cần được gọi tên,
Nhưng Tổ quốc ghi nhớ bằng màu xanh bình yên ấy.
Mỗi phút giây thanh bình của cuộc sống hôm nay
Đều được đánh đổi bằng trách nhiệm và lòng quả cảm.

Người kỹ sư mở đường bằng trí tuệ,
Vẽ tương lai trên bản thiết kế ngày mai.
Từ những con số tưởng như khô khan, lặng lẽ,
Dựng nhịp sống vươn mình ra biển rộng, trời dài.

Bởi trong thời đại của tri thức và sáng tạo,
Sức mạnh quốc gia không chỉ ở tài nguyên.
Mà còn ở chất xám, ở khát vọng chinh phục,
Ở những bộ óc ngày đêm kiến tạo tương lai.

Người nghệ sĩ chắt chiu từng con chữ, nốt nhạc,
Giữ hồn dân tộc qua bao cuộc bể dâu.
Khi cái đẹp nâng con người đứng thẳng,
Thì nghệ thuật cũng là một nhịp lao động thẳm sâu.

Bởi một dân tộc muốn trường tồn không chỉ cần của cải,
Mà còn cần ký ức, văn hoá và tâm hồn.
Nghệ thuật giữ cho con người không lạc mất chính mình
Giữa những đổi thay của thời đại lớn.

Mỗi nghề nghiệp là một vì sao lặng lẽ,
Toả ánh sáng riêng trên bầu trời chung.
Không có nghề nào nhỏ nhoi hay vô nghĩa,
Khi góp sức mình vào dáng đứng non sông.

Bởi lịch sử không chỉ được làm nên từ những chiến công rực rỡ,
Mà còn từ triệu giọt mồ hôi thầm lặng giữa đời thường.
Mỗi công việc chân chính đều mang trong mình phẩm giá,
Mỗi sự cống hiến đều góp phần tạo dựng tương lai.

Một quốc gia muốn đi xa không thể chỉ dựa vào khát vọng,
Mà phải được nâng đỡ bởi lao động và sáng tạo mỗi ngày.
Sự hưng thịnh của đất nước không nằm trong những lời hô vang,
Mà trong giá trị được làm ra từ đôi tay và trí tuệ con người.

Xin hát lên bài ca của những nghề lao động,
Bài ca của trách nhiệm, sáng tạo và yêu thương.
Nơi mỗi con người là một hạt phù sa bền bỉ,
Đắp hình hài Tổ quốc suốt muôn hướng ngàn phương.

Để mai này khi nhìn về đất nước,
Ta hiểu điều giản dị mà thiêng liêng:
Mọi thành tựu của nhân loại đều bắt đầu từ lao động,
Và mọi vinh quang đều mang dáng hình của những con người bình thường.