Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:50, số lượt xem: 24

Kỷ băng hà lùi xa vào thiên cổ,
Biển trầm mình thức dậy giữa ngàn năm.
Nơi sóng vỗ dựng thành bờ vách đứng,
Gió gầm lên tạc bóng dáng âm thầm.

Mặt nước cũ hoá tấm gương tiền sử,
Soi trời cao, soi vực thẳm mênh mang.
Từ tăm tối, những dòng sông cổ tích
Đem phù sa bồi đắp dải non ngàn.

Thuở đất chưa kịp đặt tên bờ cõi,
Trời còn xanh như giấc mộng sơ khai,
Người khai thuyền đi qua miền sóng rộng,
Nghe đại dương thở nhịp sống tương lai.

Những mái chèo quẫy bình minh trên nước,
Rạch màn sương thành lối mở đầu tiên.
Từ hạt muối, từ đêm dài gió bấc,
Biết bao điều kết tụ hoá linh thiêng.

Biển không chỉ là màu xanh chói mắt,
Biển là nguồn, là đất hứa, là nhà.
Là tiếng gọi từ nơi sâu nhất nước,
Dắt con người qua thử thách phong ba.

Có bàn tay chai sạm vì con nước,
Có đôi chân quen lối sóng lênh đênh,
Có đôi mắt nhìn chân trời rất rộng,
Mà trong tim giữ một ngọn lửa bền.

Biển ban đầu là hoang sơ dữ dội,
Sóng chồng lên sóng, gió khoá từng triền.
Nhưng chính giữa những cuồng tâm bão tố,
Người Việt mình đã dựng lấy bình yên.

Từ chiếc thuyền mong manh như chiếc lá,
Người ra khơi mang cả giống nòi mình.
Một mái chèo cũng thành lời thề sống,
Một làn khói cũng thành ánh thư sinh.

Biển dạy người biết kiên trì như đá,
Biết lặng thầm mà vẫn giữ phương tâm.
Biển dạy người qua trăm mùa dâu bể,
Vẫn không quên một chữ: nước non mình.

Có ngọn sóng nào không từng mỏi mệt,
Có chân trời nào chẳng thấm gian lao?
Nhưng cha ông, bằng đôi vai gió cát,
Đã mở đường từ những buổi chiêm bao.

Ôi khởi nguyên không chỉ là thời điểm,
Mà là ngày con người biết đứng lên.
Biển từ đó không còn là khoảng trống,
Mà thành hồn, thành máu thịt, thành tên.

Ta cúi nhặt một hạt muối mằn mặn,
Nghe bên trong vọng cả dải trường chinh.
Nghe hơi biển như lời ru của đất,
Nghe sóng xưa còn vỗ nhịp lòng mình.

Rồi từ đó, qua bao mùa mưa nắng,
Biển mở ra như sử sách không lời.
Một chương đầu, xanh đến nghìn trùng rộng,
Bắt đầu bằng hơi thở của con người.

Từ khởi nguyên, biển không còn vô định,
Bởi bước chân người đã gọi tên bờ.
Những chiếc thuyền dọc ngang miền mây nước
Chở quê hương đi giữa những cơn mơ.

Cha ông xuống giữa trùng khơi gió cát,
Lấy mái chèo làm một nhịp tim chung.
Đi qua bão như đi qua thử thách,
Đem hồn dân tộc neo giữa muôn trùng.

Có buổi sáng, mặt trời lên rất chậm,
Như cũng còn ngần ngại trước xa khơi.
Nhưng người đã rời làng sau lưng núi,
Mang mùa sau gửi vào sóng biển đời.

Họ đi để tìm thêm đường sống mới,
Để ruộng đồng không chỉ bó hẹp quê hương.
Để từng bãi cát hoang sơ thành bến,
Để từng triền sóng hoá nhịp trống làng.

Đi trong gió, họ nghe lời sông núi,
Nghe đất liền từ phía lặng sau lưng.
Một nắm đất cũng thành bùa hộ mệnh,
Một câu ru cũng đủ giữ mùa xuân.

Những đứa trẻ lớn lên cùng muối mặn,
Uống ánh trăng từ đáy những đêm dài.
Biển dạy chúng gọi nhau bằng tình nghĩa,
Dạy bàn tay biết chắt chiu tương lai.

Người mẹ biển vá đời bằng kim sóng,
May áo con từ nắng gió đầu hôm.
Người cha biển cột niềm tin vào mạn,
Thả tâm hồn theo cánh buồm xa khơi.

Bao lớp lớp dân chài đi khai phá,
Dựng xóm làng trên nền cát mông mênh.
Bến nước nhỏ hoá thành nơi tụ hội,
Khói bếp chiều gom ấm cả trời xanh.

Từ chiếc lưới, họ kéo lên sự sống,
Kéo ngày mai khỏi những vực sâu cùng.
Từ con sóng, họ học điều bền bỉ,
Từ chân trời, họ học lối đi chung.

Mỗi đảo nhỏ là một bàn tay nối,
Mỗi cửa biển là một nhịp cầu sang.
Không có gì tự nhiên mà thành cõi,
Mỗi tấc bờ đều thấm mồ hôi vàng.

Họ không chỉ dựng nhà trên cát trắng,
Mà dựng luôn một dáng đứng con người.
Đứng để giữ điều không ai thay được,
Đứng giữa trần gian, thẳng một niềm tin.

Những đoàn thuyền nối nhau như mạch nước,
Đi muôn phương vẫn giữ một tên nhà.
Dẫu phương trời có chia thành sóng khác,
Lòng vẫn chung một bến mẹ quê ta.

Biển vì thế không còn là hoang dã,
Biển thành đường, thành chợ, thành lời ca.
Mỗi con nước chảy qua đời người Việt
Đều in bóng một thời mở sơn hà.

Ôi những bước chân không tên trên cát,
Những bàn tay lặng lẽ giữa phong ba,
Chính họ đó, bằng đời mình bền bỉ,
Đã đưa non sông đi đến khơi xa.

Và từ ấy, trong màu xanh vô tận,
Có thêm bóng dáng của một giống nòi.
Biển mang mặt trời lên từ phía mới,
Người mang tên mình đến tận chân trời.

Từ những bước chân đi qua cát mặn,
Biển không còn chỉ là gió với trời.
Biển đã hoá thành trang sử đỏ,
Có tên người nằm lại giữa trùng khơi.

Khi Tổ quốc gọi từ miền bão tố,
Ai cũng nghe trong ngực mình sóng dâng.
Một tấc đảo cũng là hồn xương máu,
Một ngọn đèn cũng đủ sáng nghìn năm.

Hoàng Sa nắng cháy da người lính biển,
Trường Sa chập chùng sóng dựng thành bia.
Giữa mênh mông, cột mốc không lời nói,
Mà đứng lên như dáng đứng quân kỳ.

Có những đêm biển đen như mất lối,
Súng và gió cùng chạm mặt cuồng phong.
Người chiến sĩ đi qua làn ranh chết,
Vẫn giữ nguyên ánh mắt hướng non sông.

Không ai đếm được bao mùa sóng dữ,
Bao con thuyền đi mãi chẳng quay về.
Chỉ có biển, bằng lòng sâu thẳm nhất,
Nhớ từng người như nhớ một lời thề.

Những giọt máu rơi xuống lòng đại dương
Không hoá mất, mà thành màu sóng đỏ.
Những bàn tay đặt mình lên mũi đảo
Đã dựng nên nền chủ quyền không phai.

Ôi, đất nước không chỉ là địa giới,
Mà là điều phải giữ bằng tim gan.
Bởi một khi lòng người thôi cảnh giác,
Biển có thể thành vết cắt ngổn ngang.

Nên cha ông đã đứng lên từ sóng,
Lấy thân mình làm cột mốc giữa khơi xa.
Từng con chữ ký lên bằng sinh tử
Để mai sau còn gọi được tên nhà.

Có những người chỉ một lần ra biển
Mà đời mình đã hoá một chương dài.
Không cần bia cũng thành bia bất tử,
Không cần danh vẫn sáng mãi tương lai.

Họ ngã xuống không phải vì biển lạnh,
Mà vì yêu đến tận cùng đất nước.
Tình yêu ấy không ồn ào, không rực,
Chỉ lặng thầm mà bền vững hơn sơn.

Mỗi xác thuyền chìm trong lòng sóng biếc
Là một phần thân thể của non sông.
Mỗi ngọn gió đi qua vùng biển ấy
Đều nghe đầy tiếng gọi của cha ông.

Ai bảo biển chỉ xanh trong, hiền dịu?
Biển còn mang vị sắt của chiến chinh.
Biển biết giữ những lời thề nóng bỏng,
Biết cất lên bằng sóng cả nghĩa tình.

Từ bãi cát, từ mỏm san hô trắng,
Chủ quyền không mọc lên từ hư vô.
Nó kết đọng từ mồ hôi, xương cốt,
Từ hàng nghìn năm lặng lẽ đắp bờ.

Vì thế biển không bao giờ chỉ đẹp,
Biển còn là nơi thử lửa lòng người.
Giữa ánh sáng và bóng đen tranh đoạt,
Ai yêu nước, biển đều nhận ra thôi.

Ta cúi đầu trước những người đi trước,
Trước con sóng từng nhuộm đỏ hoàng hôn.
Để hiểu rằng bình yên không tự có,
Mà được gìn bằng máu thịt, linh hồn.

Và hôm nay, khi ta nghe biển thở,
Xin đừng quên trong từng tiếng sóng xa
Có tiếng gọi của bao đời giữ nước,
Có tên mình đang nối tiếp quê nhà.

Bình minh lên từ phía chân trời nước,
Rắc nắng vàng lên vạn dặm trùng khơi.
Biển vẫn vậy sau ngàn năm thức dậy,
Chỉ con người tiếp nối những cuộc đời.

Những đoàn tàu nối nhau ra cửa biển,
Mang niềm tin theo nhịp máy vang ngân.
Không chỉ chở khoang đầy tôm cá bạc,
Mà chở theo cả khát vọng mùa xuân.

Từ mũi Cà Mau đến đầu Móng Cái,
Từ Cô Tô sang tận đảo Lý Sơn,
Đảo Phú Quý, Cồn Cỏ, Bạch Long Vĩ...
Đều thức cùng hơi thở của quê hương.

Giữa màn hình hiện lên từng hải đồ,
Từng toạ độ sáng trong như sao biển.
Con tàu thép cùng vệ tinh dẫn lối,
Đọc hướng gió bằng tín hiệu không gian.

Những giàn khoan hiên ngang giữa sóng gió,
Đốt ngọn lửa chưa từng tắt đêm ngày.
Dòng năng lượng từ lòng sâu biển cả
Đánh thức thêm sức sống của tương lai.

Những cảng biển mở cánh tay rộng lớn,
Đón năm châu cập bến giữa bình minh.
Từng container mang theo nhịp thở,
Của Việt Nam bước nhịp với hành tinh.

Những cánh quạt điện gió quay trên sóng,
Gom gió trời thành ánh sáng quê hương.
Biển hôm nay không chỉ cho tôm cá,
Mà trao thêm nguồn năng lượng phi thường.

Những nhà giàn bền gan cùng sóng dữ,
Đứng lặng thầm như dáng núi giữa khơi.
Người lính biển vẫn canh từng con nước,
Để bình yên xanh mãi một chân trời.

Có nhà khoa học miệt mài nghiên cứu,
Đọc ngôn ngữ của san hô, thuỷ triều.
Có người trẻ mang giấc mơ ra biển,
Khởi nghiệp từ từng hải sản, cánh diều.

Có em nhỏ đứng bên bờ cát trắng,
Nhặt vỏ sò nghe biển kể chuyện xưa.
Trong đôi mắt long lanh màu sóng biếc,
Đã thấp thoáng hình Tổ quốc mai sau.

Nhưng biển cũng mang trong mình tiếng khóc,
Khi rác nhựa trôi phủ kín chân triều.
Khi những rạn san hô dần bạc trắng,
Khi nguồn lợi cạn theo những chuyến chiều.

Biển lặng lẽ mà chưa từng lên tiếng,
Chỉ gửi buồn trong mỗi đợt sóng xô.
Nếu con người chỉ biết mình nhận lấy,
Biển một ngày sẽ cạn những ước mơ.

Bởi giữ biển đâu chỉ bằng súng đạn,
Mà còn bằng ý thức giữa đời thường.
Giữ một dòng sông trong, một bờ cát sạch,
Cũng là gìn giữ dáng nước quê hương.

Giữ con cá lớn lên cùng mùa vụ,
Giữ rừng ngập mặn chắn bão ngoài khơi.
Giữ màu xanh cho ngàn sau còn thấy,
Biển Việt Nam đẹp tự thuở con người.

Biển hôm nay đang gọi từng thế hệ,
Không chỉ bằng tiếng sóng vỗ ngàn năm.
Mà bằng trách nhiệm trước từng con nước,
Trước tương lai của đất nước âm thầm.

Để mai này, khi con tàu vươn biển,
Vượt đại dương nối những bến bờ xa.
Người Việt sẽ mang theo màu cờ đỏ,
Và mang theo cả hồn biển quê nhà.

Để mỗi chuyến đi không là chia biệt,
Mà là hành trình mở rộng non sông.
Biển phía trước vẫn xanh màu hy vọng,
Đợi bàn tay gìn giữ đến muôn đời.

Biển vẫn thế sau triệu mùa sóng vỗ,
Chỉ con người nối tiếp những mùa khơi.
Lớp trước khuất trong chiều sâu lịch sử,
Lớp sau đi mang ánh sáng mặt trời.

Thời gian chảy như dòng triều bất tận,
Mỗi con nước đều mang một phận người.
Có bàn tay từng cầm chèo mở biển,
Có bàn tay đang dựng những chân trời.

Con tàu mới rẽ tầng mây biển lớn,
Không chỉ mang theo sản vật quê nhà.
Mang trí tuệ của một thời hội nhập,
Mang niềm tin vượt mọi bến gần xa.

Từ phòng thí nghiệm đến vùng sóng gió,
Từ giảng đường đến những bến cảng sâu,
Bao ước vọng kết thành dòng chảy mới,
Đổ về biển như sông đổ về nhau.

Biển không hỏi ai sinh ra từ đâu,
Chỉ hỏi mỗi người đã sống thế nào.
Có giữ được màu xanh trong đáy nước?
Có giữ được màu đỏ của cờ sao?

Đừng chỉ ngước nhìn chân trời rất rộng,
Mà quên đi từng bãi cát quê mình.
Đừng chỉ mơ những đại dương xa lạ,
Mà quên nơi nuôi lớn nghĩa ân tình.

Có những giá trị âm thầm như muối,
Tan vào đời chẳng đợi một lời khen.
Như lòng mẹ tiễn con về phía biển,
Như cha già lặng lẽ ngóng ngoài thềm.

Có những điều không thể cân, đo, đếm,
Như tiếng sóng vọng mãi giữa đêm sâu.
Như lịch sử không khắc bằng giấy mực,
Mà bằng đời của biết mấy con tàu.

Mai đất nước sẽ còn đi rất xa,
Qua đại dương của kỷ nguyên mới mở.
Nhưng trong nhịp chân không ngừng tiến bước,
Xin đừng quên tiếng sóng của quê nhà.

Để mỗi chuyến đi đều mang nguồn cội,
Mỗi cánh buồm đều chở một niềm tin.
Mỗi hải trình đều nối thêm bờ bến,
Mỗi con người đều giữ lấy chính mình.

Rồi một sáng mặt trời lên trên biển,
Sóng lại ngân như thuở đất khai sinh.
Những thế hệ tiếp nhau ra trước gió,
Viết tương lai bằng nghị lực quang minh.

Biển vẫn hát bằng ngôn ngữ ngàn đời,
Không một câu mà chứa nghìn câu chuyện.
Ai biết lắng nghe sẽ nghe trong sóng
Tiếng giống nòi đi mãi với thời gian.

Và Tổ quốc, từ bờ tre đến biển,
Từ đỉnh non đến tận cuối chân trời,
Sẽ bền vững như nghìn con sóng lớn,
Cứ lớp sau nâng mãi lớp trước thôi.

Nếu một ngày ta hoá thành hạt muối,
Xin tan vào biển mẹ của quê hương.
Để mỗi giọt nước mang hồn dân tộc,
Vẫn sáng ngời trong mọi phía đại dương.