Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên
Con lại về đây, trước những hàng bia lặng,
Giữa chiều nghiêng gió phủ trắng màu sương.
Mỗi nấm đất như một miền trời nhỏ,
Chứa một đời hoá ánh sáng quê hương.
Đứng trước các anh, lòng con như chạm lửa,
Nghe trong im lìm đất đá cũng đau thương.
Dưới lớp cỏ mềm là bao mùa đổ xuống,
Để dáng hình Tổ quốc lớn lên đường.
Có những ngôi mộ không còn tên tuổi,
Chỉ mấy dòng ghi: “Liệt sĩ chưa biết tên”.
Nhưng Tổ quốc đâu quên người đã ngã,
Nhân dân nào quên bóng dáng hy sinh.
Biết anh từ bến sông quê khua nước,
Từ mái nhà tranh, từ lối nhỏ sân chiều.
Biết anh bỏ lại trang thơ dang dở,
Bỏ bóng người thương, bỏ những ước mơ nhiều.
Đêm trước trận đánh, anh còn thao thức,
Ngửa mặt nhìn trời, giữ chặt khẩu thân quen.
Lời thơ hoà vào cùng tiếng súng,
Thành khúc hành quân dội giữa núi rừng.
Các anh ngã xuống khi còn rất trẻ,
Tuổi xuân trong mắt mới rực màu hồng.
Ngã để mùa sau hoa đời nở tiếp,
Để bữa cơm dân đủ ấm khói đồng.
Máu các anh không chìm vào quên lãng,
Không hoá hư vô giữa bụi thời gian.
Máu ấy kết thành nền xưa móng cũ,
Đỡ giang sơn qua bão đạn, phong sương.
Hôm nay đứng giữa nhịp đời đang mở,
Ta mới hiểu sâu giá trị hoà bình.
Mỗi con đường sáng, mỗi mái nhà yên ấm,
Đều in dấu chân người đã hy sinh.
Nếu không có những trái tim quyết tử,
Lấy thân mình chặn sóng dữ chiến tranh,
Thì làm sao đất nước này đứng dậy,
Giữa phong ba mà vẫn ngẩng đầu xanh.
Kẻ thù đem bom đạn và lửa thép,
Đo sức mạnh bằng súng đạn, nhà giam.
Ta đo sức mạnh bằng lòng yêu nước,
Bằng nghìn năm bền bỉ của Việt Nam.
Một dân tộc từng từ bùn mà đứng,
Từng lấy gậy tre dựng lại non sông.
Ai có thể khuất phục người giữ đất,
Khi trong tim còn cháy một niềm không?
Có người ôm bộc phá vào công sự,
Thân hoá ngọn đuốc giữa đêm đen.
Có người mở đường trong mưa bom đạn,
Lấy đời mình làm cột mốc bình yên.
Họ ra đi chẳng đòi gì cho riêng,
Không nghĩ mình sẽ được ghi tên vàng.
Chỉ biết rằng: nước còn thì nhà vững,
Mất bờ cõi là mất cả mùa sang.
Đó là đạo lý nghìn năm đất Việt:
Sống phải trong, chết phải sáng, phải người.
Máu đã đổ cho phù sa thêm thắm,
Cho gốc đời thêm rễ bám, xanh tươi.
Từ những hy sinh âm thầm như thế,
Hôm nay non sông đổi mặt, đổi màu.
Chiến địa xưa giờ thành đường, thành xưởng,
Hố bom sâu đã hoá ruộng dâu sau.
Những miền đất từng găm đầy khói lửa,
Nay lên xanh trong tiếng trẻ vui đùa.
Nhà máy, cầu đường, bến cảng, khu phố,
Cùng dựng lên từ bàn tay sớm trưa.
Sông từng đỏ máu nay trong như gương,
Những nhịp cầu nối bến cũ bến gần.
Ánh điện mới xua đêm nghèo tối cũ,
Thắp mùa xuân cho khắp nẻo phong trần.
Cánh đồng mở những mùa vàng bát ngát,
Hạt gạo quê nuôi ấm những giấc mơ.
Mái nhà nhỏ cũng đầy hơi thở mới,
Trong tiếng cười nghe đất nước nên thơ.
Nhưng sự hồi sinh này không tự đến,
Nó bắt đầu từ máu đỏ năm xưa.
Từ những bước chân băng đèo, vượt suối,
Từ những đêm đông buốt giá không chừa.
Nếu không có lớp người đi trước ấy,
Ai giữ cho hôm nay được sáng trong?
Ai trao lại cho con niềm tự hào,
Để ngẩng mặt giữa trời cao đất rộng?
Vì thế, cúi đầu không chỉ để nhớ,
Mà để lòng thức tỉnh mỗi ngày.
Biết ơn là sống cho xứng đáng,
Là dựng xây, gìn giữ, thẳng ngay.
Lời tri ân không chỉ là vòng hoa,
Không chỉ là phút lặng trước sân đài.
Lời tri ân phải thành hành động,
Thành mồ hôi trên mỗi bước hôm nay.
Phải giữ sạch nhân tâm và cốt cách,
Giữ liêm khiết trong từng việc làm.
Phải biến trí tuệ thành cầu, thành cột,
Để đất nước bền hơn trước gió ngàn.
Đứng trước anh linh các anh hôm ấy,
Con tự nhủ cùng đất nước, trời cao:
Sẽ giữ chắc từng tấc bờ, hòn đảo,
Dẫu phong ba vẫn chẳng thể nao.
Từ Lũng Cú mây vờn trên cột mốc,
Đến Cà Mau sóng vỗ cuối trời xa.
Từ Hoàng Sa, Trường Sa ngoài biển lớn,
Đến mọi miền chung một nhịp sơn hà.
Không một phần máu xương nào trao mất,
Không một tấc đất nào được phép quên.
Bởi mỗi hải đảo, mỗi miền biên giới,
Đều thấm sâu mồ hôi với lời nguyền.
Rồi mai đây, trên đường đi tới lớn,
Nước Việt mình còn phải vượt xa hơn.
Phải quét sạch nghèo nàn và lạc hậu,
Phải dựng tương lai bằng trí với lòng son.
Để xứng đáng với những người đã khuất,
Với mùa xuân họ gửi lại hôm nay.
Để mỗi ngọn cờ bay trong gió mới,
Là một lần Tổ quốc sáng hơn ngày.
Hỡi những người nằm yên dưới cỏ xanh,
Xin hãy yên lòng giữa những mùa hoa.
Dáng hình các anh đã thành đất nước,
Sống cùng sông núi, hoá khúc hoan ca.
Và từ đây, trên đường đời tiếp bước,
Con nguyện gìn giữ một lời chung:
Đời hôm nay là nhờ người đã ngã,
Nên phải sống sao cho thật tận cùng.
Cờ Tổ quốc sẽ còn bay mãi mãi,
Trên trời cao, trên biển rộng, non ngàn.
Từ máu các anh, mùa xuân không tắt,
Nước Việt mình bền vững, sáng huy hoàng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.