Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 20:42, số lượt xem: 22

Chiến tranh đi qua, những cơn mưa dầm dập
Rửa mờ vết xích nghiến dọc đường quê.
Nhưng làm sao xoá được trong tim mẹ
Một bóng hình đi biền biệt không về.

Những gì còn sót sau mùa bom đạn
Là phế tích trơ mình giữa cỏ hoang,
Là hố bom sâu còn đầy nước đọng,
Là bước chân thương binh khuất giữa đàng.

Hoà bình về, sáng lên bao gương mặt,
Mà tận sâu đôi mắt vẫn âu lo.
Bao nỗi nhớ đồng đội năm xưa ấy
Gửi về rừng, về núi, về sông khô.

Những kỷ vật bước ra từ gian khó
Chỉ chiếc ba lô sờn, mũ bạc vai.
Chỉ lá thư thời chiến nhoè mực cũ
Mà còn nguyên hơi ấm buổi chia tay.

Giờ đây đứng giữa đất trời rộng mở,
Ta càng yêu từng tấc đất quê nhà.
Mỗi mùa lúa chín, mỗi dòng sông lặng,
Đều nở từ bao máu đỏ ông cha.

Sự hy sinh chẳng chỉ còn trong sử,
Mà hoá thành nhịp sống của hôm nay.
Thành mái ấm, thành tiếng cười con trẻ,
Thành mùa vàng trải rộng những chân mây.

Có chân lý nào đo bằng con số
Những mất còn của một cuộc trường chinh?
Lịch sử được viết bằng bao dòng máu,
Bằng những đời người giữ lấy hoà bình.

Kẻ xâm lược cậy bom rơi, đạn nổ,
Cậy thép gang và lửa cháy ngút trời.
Ta giữ nước bằng niềm tin son sắt,
Bằng nghĩa đồng bào kết một lòng người.

Chính nghĩa sáng như mặt trời buổi sớm,
Rọi non sông qua bão tố điêu linh.
Mọi bạo lực rồi cũng thành tro bụi,
Chỉ lòng dân còn bền vững niềm tin.

Hãy hỏi núi, hỏi Trường Sơn lộng gió,
Hỏi những dòng sông xuôi ngược tháng năm.
Có lối quân đi nào không mồ hôi thấm?
Có tấc đất nào chưa thấm máu cha anh?

Kìa cô gái mở đường trong mưa lửa,
Lấy tuổi xuân thắp sáng những cung đèo.
Kìa người lính ôm bộc phá xông trận,
Lấy thân mình mở lối bước quân theo.

Họ ngã xuống chẳng mong người nhắc nhớ,
Cũng chưa từng nghĩ đến phút vinh danh.
Chỉ đau đáu một lời nguyền giữ nước:
Nước còn đây thì Tổ quốc còn xanh.

Thân có thể trở về cùng đất mẹ,
Hồn hoá thành mây trắng giữa trời cao.
Dáng đứng ấy hoà vào hình sông núi,
Sống muôn đời cùng đất nước tự hào.

Hãy nhìn xem, hỡi những người nằm lại,
Trận địa xưa nay đã hoá công trường.
Những hố bom từng đầy mùi tàn khốc,
Giờ xanh lên mía ngọt với nương dâu.

Đất nghèo đã thay tấm áo lam sẫm,
Phố nhà lên, rực sáng những ô cửa.
Những nhà máy đứng cao như lời thề,
Gọi ngày mai đi qua từng mái ngói.

Dòng sông cũ từng đỏ ngầu năm tháng,
Nay mềm theo nhịp cầu nối đôi bờ.
Những công trình vươn ngang cùng gió lớn,
Thắp trời xanh bằng ánh điện bốn mùa.

Tiếng còi tàu đã vượt qua biển rộng,
Mang khát vọng Việt Nam đến muôn phương.
Từ đồng lúa, từ khu công nghiệp mới,
Quê hương đang mở cửa với mười phương.

Mùa gặt đến, cánh đồng vui rộn rã,
Hạt gạo thơm nuôi lớn những ước mơ.
Ấm no xuống từng hiên nhà, ngõ nhỏ,
Lan vào từng hơi thở của quê xưa.

Sự hồi sinh này không từ sương gió,
Mà từ bao máu đỏ thuở đi qua.
Nếu không có những đêm rừng rét buốt,
Làm sao nay có nắng ấm chan hoà?

Nếu không có những ngày dài xẻ núi,
Không có bao thân xác gửi Trường Sơn,
Thì làm sao tự do thành dáng đứng,
Hoà bình này thành nhịp thở của non sông?

Một dân tộc biết cúi đầu tưởng niệm
Trước những hy sinh trọn vẹn thanh xuân,
Là dân tộc đủ tầm cao để bước,
Đủ bản lĩnh đi qua mọi phong trần.

Giữ bờ cõi không chỉ bằng lời hứa,
Mà bằng tim son, bằng trí tuệ bền.
Bằng bàn tay dựng xây từng viên gạch,
Bằng lòng người không để đổ niềm tin.

Lời tri ân không chỉ bằng giấy mực,
Không nằm riêng trong những buổi văn chương.
Không chỉ là vòng hoa nghiêng cuối lễ,
Rồi lặng im theo khói lạnh tan sương.

Tri ân phải hoá thành điều bền vững,
Thành việc làm, thành nếp sống hôm nay.
Thành đôi tay dựng xây từng viên gạch,
Thành lòng trung gìn giữ những đường dài.

Đứng trước anh linh những người nằm lại,
Giữa Ba Đình lộng gió buổi trang nghiêm,
Thế hệ mới cúi đầu nghe đất nước
Vọng từ bao mộ chí đến trời đêm.

Xin giữ lấy từng tấc bờ cõi ấy,
Từ đỉnh cao Lũng Cú phủ sương mờ
Đến Cà Mau sóng dội đầu ngọn đước,
Mỗi miền xa đều nặng nghĩa đợi chờ.

Hoàng Sa, Trường Sa là phần máu thịt,
Là xương da, là mạch sống non sông.
Không có một bờ nào cho phép mất,
Không một tấc nào được phép rời tay chung.

Kẻ nào dám xâm vào miền biển đảo,
Dám chạm vào ranh giới của cha ông,
Sẽ đối mặt với lòng dân như thép,
Với thành đồng dựng thẳng giữa trời trong.

Ta thề giữ cho vững bền đất nước,
Giữ nhân phẩm, giữ khí phách Việt Nam.
Không quỳ gối trước nghèo nàn, lạc hậu,
Không cúi đầu trước mọi cuộc bạo tàn.

Phải đưa Tổ quốc đi lên bằng trí tuệ,
Bằng bàn tay, bằng khối óc, niềm tin.
Để trang sử mai sau thêm sáng đẹp,
Để người đi sau còn thấy bóng mình.

Hỡi những người đã ngủ yên lòng đất,
Xin yên lòng trong cõi gió ngàn hoa.
Dáng hình các anh đã thành sông núi,
Thành trời xanh, thành nhịp thở quê nhà.

Cờ đỏ sao vàng rồi đây vẫn vậy,
Vẫn bay lên qua bão nổi, mưa nguồn.
Trên đất Việt, một mùa xuân bất tận,
Tổ quốc vững bền, rực rỡ, hiên ngang.