Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:38, số lượt xem: 17

Em ơi, cùng anh về thăm Trường Hoài Đức A,
Nép bên đường Kim Chung, trên miền quê Hoài Đức.
Sáu mươi năm đi qua – sáu mươi mùa vun đắp,
Biết bao lớp thầy trò bền bỉ nối tiếp nhau,
Khắc ghi lời Bác dạy: “Vì lợi ích trăm năm trồng người”,
Để một hạt mầm hôm qua hoá thành rừng xanh hôm nay.

Sáu mươi năm – đâu chỉ được tính bằng năm tháng,
Mà được đo bằng ý chí, niềm tin và khát vọng.
Đo bằng những bước chân bền bỉ vượt gian nan,
Đo bằng những bàn tay âm thầm xây nền móng,
Để từ mái lớp học đơn sơ thuở ban đầu,
Vươn mình thành ngôi trường khang trang, bề thế;
Đón gió bốn mùa, ôm nắng vàng rực rỡ,
Hiên ngang, thanh khiết giữa trời quê hương.

Mỗi mùa khai giảng là một mùa hy vọng,
Mỗi mùa thi là một mùa trái ngọt đơm hương.
Từ mái trường này, biết bao đàn chim nhỏ
Đã tung cánh bay xa khắp mọi nẻo non sông.
Mang theo hành trang là tri thức và nhân cách,
Mang theo ngọn lửa của ước vọng cống hiến không ngơi;
Để tiếng hót cuộc đời ngân vang trên đất nước,
Nhả mật cho đời, làm xanh mãi Tổ quốc ta.

Có những mái trường chỉ đi qua ký ức,
Có những mái trường hoá thành dáng hình quê hương.
Hoài Đức A không chỉ dạy từng con chữ,
Mà dạy cách làm người bằng nhân ái, yêu thương;
Dạy lòng trung thực, dạy niềm tin và trách nhiệm,
Dạy biết ngẩng cao đầu trước mọi thử thách gian nan;
Để mỗi học trò trên muôn nẻo đường đời rộng mở
Vẫn mang trong tim ánh sáng của nghĩa tình.

Sáu mươi năm – một hành trình không ngừng nghỉ,
Mỗi chặng đường đều in dấu những bước chân tiên phong.
Có biết bao thế hệ nhà giáo lặng thầm cống hiến,
Ngày ngày gieo hạt giống tri thức vào tâm hồn.
Có những giọt mồ hôi không gọi thành lời,
Lại kết tinh thành những mùa vàng giáo dục.
Có những hy sinh chẳng mong được nhắc tên,
Chỉ mong học trò nên người, đất nước thêm hưng thịnh.

Thời gian có thể phủ màu lên mái tóc,
Nhưng chẳng thể làm phai giá trị của một mái trường.
Bởi điều còn lại sau mỗi mùa phượng đỏ
Không chỉ là tiếng ve hay trang lưu bút học trò,
Mà là cốt cách của những con người biết sống đẹp,
Biết phụng sự quê hương bằng trí tuệ, bằng trái tim;
Là những giá trị được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác,
Âm thầm mà bền bỉ như mạch nguồn không bao giờ cạn.

Để hôm nay, giữa mùa hoa tháng Sáu,
Ta tự hào gọi tên Hoài Đức A.
Một mái trường đi cùng năm tháng,
Đi cùng khát vọng dựng xây của quê hương, đất nước.
Mỗi bước trưởng thành của học trò hôm nay
Lại bồi đắp thêm tầm vóc của ngày mai.
Và từ nơi đây, những ước mơ tiếp tục cất cánh,
Viết tiếp những mùa xuân trên dải đất Việt Nam.

Sáu mươi năm chỉ là một dấu mốc trên hành trình phía trước,
Bởi thời gian không khép lại những giá trị được vun bồi.
Mai này, dẫu bao thế hệ đi qua,
Dẫu cánh chim bay đến những chân trời rộng lớn,
Thì trong mỗi trái tim vẫn còn nguyên một địa chỉ để trở về—
Nơi chắp cánh những ước mơ đầu tiên,
Nơi gieo hạt giống của tri thức, nhân văn và khát vọng.

Hoài Đức A – tên gọi bình dị mà thiêng liêng,
Là niềm tự hào của biết bao thế hệ học trò, thầy cô và quê hương.
Như dòng sông lặng lẽ bồi đắp phù sa,
Như ngọn lửa bền bỉ truyền từ bàn tay này sang bàn tay khác.
Để hôm nay, ngày mai và muôn đời sau nữa,
Mái trường ấy vẫn rạng ngời trong ký ức, trong niềm tin, trong lịch sử,
Vẫn vững vàng cùng quê hương bước tới tương lai,
Sống mãi với thời gian.

Kính tặng! Trường THPT Hoài Đức A
Tròn 60 năm tuổi (1966-2026)