Em ơi gạo đã rụng vơi rồi nhỉ!
Khi con nước trở về non nửa bến
Anh ngắm lặng bên dòng sông im ắng
Thổn thức lòng mong đợi bến nước trong
Bến bờ đây lúc hai đứa chia dòng
Niềm hy vọng cái thời hoa thắp lửa
Bờ sông Đà những lùm cây lẫn đá
Mà giờ đây chỉ còn nỗi nhớ mong
Mùa hoa gạo đỏ đi vào dĩ vãng
Tuổi xuân tràn những mơ ước lang thang
Tuổi hai mươi khi con tim thắp lửa
Tan theo cùng tán đỏ một thời hoang
Nhớ kí ức anh thèm ôn chuyện cũ
Qua nửa đời người hoang đợi bến để sang
Em có nhớ đàn chim rời tổ ấm
Tung cánh bay tới mọi nẻo thế gian
Anh rất muốn hoa đừng vơi rụng nữa
Để cho em trẻ mãi với thời gian
Tiếng nhè nhẹ bên anh trong chiều nắng
Lời thơ thầm ta gửi tới mênh mang
Anh muốn níu cái sương mù khe khẽ
Để bà ba tím đỏ mãi em mang
Môi hồng tươi cắn chặt đài dung dị
Để dòng sông run run nhẹ sóng làn
Em còn nhớ khi hoa vừa thắm đỏ
Lẫn mây trời dòng chảy thênh thang
Ché rượu cần khi men vừa đủ ngọt
Chúng ta cùng ngây ngất với thế gian
Thôi mình ơi nay chỉ là dĩ vãng
Chốn đây xưa hẫng hụt thiếu bóng nàng
Duyên tình cũ một thời trong thơ dại
Gọi nhau về gom lại chút xuân tan
Nhưng em ơi cho dù xa cách biệt
Khi mùa hoa vơi cạn lửa đỏ vàng
Thì nỗi nhớ vẫn còn đâu lẩn khuất
Cài khắc vào thông điệp của thời gian
Hành trình đó tiếp thế hệ dâng tràn!
Bâng khuâng quá trong chiều nay bến vắng
Mắt đen huyền ơi! tiếng gọi đò ngang
Muốn níu chút lúc tàn vơi hoa gạo...
Thắp lửa lòng cháy rực thuở hồng hoang
Vẫn nhớ bến đò còn về thăm em nhé
Vẫn vụng về chân thật đó mà em
Rồi mâi mãi vẫn màu hoa cháy mãi!
.....
Thắp trong ta... lửa gạo.
đượm thời gian!
28.42016
Trên chuyến xe trở lại sông Đà
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.