Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 20:33, số lượt xem: 18

Đất nước gọi bằng âm vang ngàn thế kỷ,
Sông núi bừng lên giữa mỗi nhịp tim người.
Từ lòng đất vọng bao lời bất tử,
Đánh thức non sông đứng dậy giữa bình minh!
Kìa dải đất mang dáng hình tia chớp,
Rạch màn đêm dựng ngọn đuốc quang vinh.
Bốn ngàn năm, mỗi tấc lòng bờ cõi,
Là bấy nhiêu phen sấm động kinh thành.

Có dân tộc nào đi qua nhiều bão tố,
Màu sắc cờ vẫn đỏ đến hôm nay?
Có dân tộc nào lấy lòng dân làm thành luỹ,
Lấy nghĩa đồng bào chống mọi cuồng phong?
Thương những thuở mang gươm đi mở cõi,
Trời phương Nam mây trắng đợi ngày về.
Thương những thuở gánh giang sơn trên vai áo,
Máu xối bờ lau, chí vững sơn khê!

Mỗi tấc đất là một trang lịch sử,
Mỗi dòng sông mang ký ức cha ông.
Gió vẫn kể chuyện những mùa khói lửa,
Đá vẫn ghi lời thề giữ núi, giữ sông.
Kìa Bạch Đằng giang cuộn trào sóng đỏ,
Này Chi Lăng xưa xương cốt giặc nghẽn đường.
Ôi Tổ quốc! Nếu cần ta chết trẻ,
Cho hồi sinh một dải gấm biên cương!

Đừng nói hoà bình chỉ là mùa nắng đẹp,
Hoà bình được đúc bằng năm tháng hy sinh.
Đừng nói độc lập là điều vốn có,
Độc lập được dựng bằng triệu trái tim!
Đó không phải là món quà định mệnh,
Mà là máu xương, xương máu kết tinh thành.
Mỗi viên gạch xây nền đài độc lập,
Là một đời người ngã xuống tuổi xanh.

Có những người chưa kịp gọi tên hạnh phúc,
Đã gửi tuổi xuân vào đất mẹ hiền.
Có những người không trở về mái cũ,
Mà trở thành dáng núi giữa thiên nhiên.
Anh nằm lại bên rừng già đại ngàn,
Chị hoá thân vào sóng nước trùng khơi.
Họ sống dọc chiều dài của đất nước,
Hoá phù sa cho lúa trổ xanh ngời.

Máu các anh không chìm trong cỏ dại,
Máu hoá thành màu cờ giữa trời xanh.
Tên các anh không dừng nơi bia đá,
Mà sống trong từng nhịp đập nước non!
Hỡi những nghĩa trang ngút ngàn hương khói,
Vạn ngôi mộ không tên vang vọng tiếng anh hùng.
Họ chết cho Tổ quốc bay lên cao rộng,
Thành tượng đài sừng sững giữa hư không.

Đất nước lớn lên từ bao điều bình dị:
Một bữa cơm nhường, một chiếc áo vá vai,
Một lời tiễn con không thành tiếng khóc,
Một niềm tin cháy mãi suốt tương lai.
Là dáng mẹ ngồi sưởi đời trong bóng bóng,
Gạo mốc, khoai sùng, nuôi chí đánh Tây.
Là gậy Trường Sơn vững vàng chân bước,
Xẻ dọc non ngàn, bão đạn mưa cày!

Ai cúi đầu trước những người đã khuất,
Không phải để gánh nặng bước chân mình.
Mà để biết đời sau còn mang trách nhiệm,
Giữ sáng lương tri, giữ vững hoà bình.
Cúi đầu trước điện thờ thiêng liêng ấy,
Để thấy hồn sông núi nhập vào ta.
Để nghe tiếng tiền nhân từ tiền tuyến,
Nhắc nhở cháu con giữ lấy sơn hà!

Đừng để thời gian phủ mờ ký ức,
Đừng để tiện nghi khoả lấp ân tình.
Một dân tộc biết tri ân quá khứ,
Mới đủ sức mở rộng những bình minh.
Nếu quá khứ bị lãng quên trong bụi lấp,
Thì tương lai cũng mất lối đi về.
Bài học xương máu ngàn năm còn đó:
Mất gốc lòng dân, mất cả sơn khê!

Hãy dựng nước bằng đôi tay lao động,
Bằng trí tuệ sáng và tấm lòng son.
Hãy làm cho từng mùa xuân của đất nước,
Xứng đáng với bao người đã không còn.
Trên bục giảng, trên công trường, nhà máy,
Mỗi giọt mồ hôi là một phát súng tiến công.
Đưa chiến thuyền ta vượt qua sóng dữ,
Sánh vai năm châu, rạng rỡ giống dòng.

Đất nước không chỉ là bản đồ trên giấy,
Mà là mồ hôi, là máu, là niềm tin.
Là tiếng mẹ ru, là đồng xanh lúa trổ,
Là khát vọng bay cao của giống nòi mình.
Là chủ quyền thiêng liêng nơi biển đảo,
Hoàng Sa, Trường Sa, nối mạch máu ngàn đời.
Một tấc biển cũng là xương là thịt,
Quyết không lùi trước bão táp trùng khơi!

Vì thế hôm nay, trước trời cao Tổ quốc,
Ta nguyện sống bằng trách nhiệm công dân.
Không để quá khứ chỉ còn là kỷ niệm,
Mà hoá thành sức mạnh dẫn đường cho tương lai.
Chào thế kỷ mới, tầm cao mới,
Vận hội bừng lên, trống trận giục giã rồi!
Ta đứng thẳng người, tư thế của người chiến thắng,
Làm chủ vận mệnh mình, làm chủ cả trùng khơi.

Hãy cùng nhau viết tiếp bản hùng ca ấy,
Không bằng lời, mà bằng những việc làm.
Để mai sau, khi nhìn vào lịch sử,
Con cháu còn tự hào gọi hai tiếng: Việt Nam!
Việt Nam - hai tiếng nghe sao mà tha thiết,
Trọn một lời thề, trọn một đức tin.
Đi tới tương lai, ngẩng cao đầu bước tiếp,
Bản hùng ca này, còn mãi với thời gian!