Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
Những ngôi sao trên trời – những ngôi sao lấp lánh
Rơi xuống lòng đêm những hạt sáng âm thầm
Soi những con người đi qua mùa bão tố
Những con người bình dị mà phi thường lạ lẫm
Giữa phong ba vẫn đứng thẳng làm người.
Con người Việt Nam đó!
Hiên ngang như dãy núi Trường Sơn hùng vĩ
Nhẫn nại như con sông chảy suốt bốn mùa
Đi qua chiến tranh, đi qua đói khổ
Vẫn giữ trong tim một đốm lửa không tàn.
Họ đã sống như chưa từng biết sợ
Sẵn sàng dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc yêu thương
Chiến đấu cho hai tiếng thiêng liêng: Độc lập – Tự do
Có thể ngã xuống, nhưng không bao giờ quỳ xuống
Có thể mất tất cả nhưng quyết không làm nô lệ bao giờ.
Con người Việt Nam đó!
Anh hùng mà lặng lẽ
Bất khuất mà dịu dàng
Như tre xanh sau luỹ làng gió thổi
Cong mình trước bão giông
Mà gốc rễ vẫn bám sâu vào đất mẹ.
Thương sao! Đất nước Việt Nam ta
Một dải đất hình chữ S ôm biển lớn
Mồ hôi mặn hoà trong vị sóng
Máu bao người thấm đỏ những bình minh.
Yêu sao quê mình – Việt Nam ơi!
Bao nhiêu gian lao cũng đã hoá thành ký ức
Bao nhiêu mất mát cũng hoá thành niềm tin
Để hôm nay ta đứng giữa trời xanh mà hát.
Sao yêu quê mình tha thiết đến vậy?
Có phải vì những con thuyền chừng chững giữa biển khơi
Vượt qua bão giông, vượt qua mùa sóng dữ
Vẫn mang theo ánh đèn vàng của một mái nhà xa?
Đất nước tôi – như một con thuyền lớn
Con thuyền ấy không sợ gió ngược chiều
Không sợ đêm dài và những cơn mưa xối xả
Mỗi cánh buồm là một ước mơ
Mỗi thuỷ thủ là một trái tim kiêu hãnh
Con thuyền ấy vượt biển khơi muôn dặm
Mang theo lời thề của cha ông từ thuở dựng nước đầu tiên.
Đất nước tôi còn là mái nhà tranh nơi thôn nhỏ
Khói bếp chiều bay lên giữa tiếng gà gọi nắng
Là cha mẹ ngồi đợi bên hiên
Nghe tiếng gió cũng tưởng bước chân con trở lại
Là bữa cơm đạm bạc mà ấm áp vô ngần
Là tiếng ru à ơi nuôi tôi lớn giữa những mùa trăng.
Đất nước là tình làng nghĩa xóm
Những bàn tay nắm chặt khi hoạn nạn
Là thầy cô miệt mài bên trang giáo án
Chắp cho tôi đôi cánh bước vào đời
Là bè bạn chia nhau từng ước mơ vụng dại
Cùng lớn lên trong một thời tuổi trẻ nhiều khát vọng.
Đất nước là tình yêu – một tình yêu chân thành
Không chỉ trong sách vở hay những bản hùng ca
Mà trong ánh mắt em nhìn anh buổi chiều gió lộng
Trong cái nắm tay giữa phố đông người
Trong niềm tin chúng ta dành cho ngày mai phía trước.
Đất nước đã cho anh được yêu em
Và cho anh biết thế nào là trách nhiệm
Yêu đất nước và yêu em – hai ngọn lửa trong tim
Hai lý tưởng song hành không tách rời
Em cũng là đất nước – dịu dàng mà bền bỉ
Đất nước cũng là em – gần gũi giữa đời thường
Anh yêu lắm! Yêu cả những điều lớn lao
Và yêu cả những điều bé nhỏ.
Non sông ngàn năm thương nhớ
Không chỉ là ký ức của cha ông
Mà là lời nhắc nhở trong từng nhịp thở
Rằng ta đang sống nhờ bao hy sinh thầm lặng
Rằng mỗi bước đi hôm nay
Đều in bóng những người đi trước.
Non sông ngàn năm thương nhớ
Là để tôi biết tự hào về quá khứ
Và ngẩng cao trước tương lai
Biết yêu một dòng sông, một mái phố
Biết giữ gìn từng tấc đất quê hương.
Yêu sao quê mình! Việt Nam ơi!
Trong tiếng sóng ngoài khơi xa vẫn gọi
Trong màu cờ đỏ thắm giữa trời xanh
Trong nụ cười trẻ nhỏ ngày khai trường rộn rã.
Sao mà thương nhớ quá! Việt Nam ơi!
Thương từng cánh đồng lúa chín
Thương từng con đường bụi đỏ
Thương cả những ngày mưa ướt vai áo
Và những buổi nắng chang chang trên công trường.
Dẫu mai này tôi đi xa muôn dặm
Giữa phố thị ồn ào hay xứ lạ phương xa
Trái tim tôi vẫn mang hình dáng Tổ quốc
Một con thuyền, một mái nhà, một ánh sao đêm.
Non sông ngàn năm còn đó
Như nhịp đập bền bỉ trong tim người Việt
Để mỗi chúng ta – dù bình thường, nhỏ bé
Cũng hoá thành một vì sao lấp lánh
Góp ánh sáng của mình
Cho bầu trời đất nước mãi mãi xanh trong.
22h - 23h49p, ngày 27 tháng 2 năm 2026
Hướng tới kỷ niệm 51 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.