Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Thơ -> Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Non sông ngàn năm thương nhớ
Ai đã gọi tên cây lúa
Trước khi gọi tên Đất Nước?
Có phải thuở những bộ lạc đầu tiên
Lần theo dòng nước mà tìm miền đất sống,
Khi bàn chân còn lấm mùi bùn non của buổi đầu khai mở,
Con người không cúi xuống
Để tìm vàng bạc,
Cũng không ngước lên
Để mơ những vương miện của quyền uy.
Họ cúi xuống đất.
Giữa lớp phù sa còn đẫm hơi nước,
Giữa bùn lầy âm thầm nuôi dưỡng sự sống,
Họ nhận ra một mầm xanh nhỏ bé,
Mỏng manh như hơi thở,
Mà bền bỉ như ý chí của đất.
Có lẽ,
Chính từ khoảnh khắc ấy,
Lịch sử của dân tộc này
Đã bắt đầu bằng một hạt giống.
Không phải bằng tiếng gươm khua trong những cuộc chinh phạt.
Không phải bằng những ngai vàng dựng lên từ quyền lực.
Cũng không phải bằng những sắc phong
Được viết giữa chốn cung thành.
Mà bằng bàn tay người biết gieo.
Biết chờ.
Biết đợi.
Biết gửi niềm tin của mình
Vào lòng đất.
Từ một hạt lúa đầu tiên,
Con người học cách ở lại với quê hương.
Họ dựng mái nhà bên dòng sông.
Đắp bờ giữ nước.
Khai những thửa ruộng đầu tiên.
Nhóm lên bếp lửa đầu tiên.
Và cũng từ đó,
Biết gọi nhau bằng hai tiếng đồng bào.
Đất
Không còn chỉ là nơi để đi qua.
Đất trở thành nơi cắm rễ.
Nước
Không còn chỉ là dòng chảy.
Nước trở thành mạch sống
Nuôi từng cọng lúa lớn lên cùng dân tộc.
Có lẽ vì thế
Mà Đất Nước của chúng ta
Được sinh ra trước hết
Từ mùi thơm của đất mới cày,
Từ màu phù sa sau mỗi mùa nước nổi,
Từ tiếng chim gọi sáng trên bờ ruộng,
Từ giọt mồ hôi rơi xuống
Rồi hoá thành mùa vàng.
Đất Nước
Không lớn lên trong những bức tường thành.
Đất Nước lớn lên
Giữa những cánh đồng.
Nơi mỗi đường cày
Là một nét chữ đầu tiên
Viết lên lịch sử.
Nơi mỗi hạt giống
Là một niềm hy vọng
Được gửi lại cho ngày mai.
Có biết bao triều đại
Đã đi qua.
Có biết bao ngai vàng
Đã hoá thành bụi đất.
Nhưng cây lúa
Vẫn xanh.
Mùa này nối mùa khác.
Đời này tiếp đời kia.
Âm thầm như người mẹ.
Nhẫn nại như người cha.
Bao dung như đất.
Và bền bỉ như chính Nhân dân.
Bởi Nhân dân
Đâu viết lịch sử bằng những dòng chữ chói lọi.
Nhân dân viết lịch sử
Bằng dấu chân trên ruộng nước.
Bằng vai áo sạm nắng.
Bằng tiếng gọi nhau mỗi mùa cấy gặt.
Bằng những bàn tay
Năm này qua năm khác
Lặng lẽ giữ cho hạt giống không bao giờ mất.
Một hạt giống
Giữ qua mùa đói
Là giữ lại ngày mai.
Một bồ thóc
Giữ qua mùa giặc
Là giữ lại non sông.
Một cánh đồng còn xanh
Là một phần Tổ quốc
Vẫn bình yên đứng giữa bão giông.
Cho nên,
Nếu có ai hỏi
Điều gì đã nuôi lớn dân tộc Việt Nam
Qua mấy nghìn năm lịch sử,
Tôi sẽ không chỉ nói
Đó là những chiến công.
Tôi sẽ nói
Đó còn là cây lúa.
Loài cây
Cả đời cúi xuống đất
Để nâng một dân tộc
Đứng thẳng giữa trời.
Nhưng lịch sử
Không chỉ được viết bằng những mùa gieo trồng.
Có những thời khắc
Cánh đồng không còn là cánh đồng yên ả,
Mà trở thành biên giới của sự sống.
Khi ngoại xâm tràn qua những con đường đất,
Khi ngọn lửa chiến tranh liếm vào bờ ruộng,
Người ta mới hiểu sâu hơn
Giá trị của một hạt thóc.
Bởi khi bồ thóc cạn đi,
Không chỉ cái đói hiện hình,
Mà cả sự tồn vong của một dân tộc
Cũng bị thử thách đến tận cùng.
Từ thuở ấy,
Cây lúa không còn chỉ là sự sống.
Cây lúa trở thành sức mạnh giữ nước.
Không phải sức mạnh của gươm giáo,
Mà là sức mạnh của kho lương,
Của những mùa giấu thóc trong lòng đất,
Của những làng quê biết biến sự thiếu thốn
Thành ý chí bền gan.
Người nông dân
Không chỉ là người cày ruộng.
Họ là người giữ hậu phương.
Mỗi luống cày
Có thể nuôi một đoàn quân ra trận.
Mỗi hạt gạo
Có thể nâng một bước chân qua chiến địa.
Mỗi bếp lửa
Có thể giữ lại hơi ấm của một quốc gia
Trong những ngày lạnh nhất của lịch sử.
Và khi quân thù nghĩ rằng
Có thể khuất phục một dân tộc
Bằng cách thiêu rụi mùa màng,
Thì họ không hiểu rằng
Cánh đồng Việt Nam
Không chỉ nằm trên mặt đất.
Nó nằm trong ký ức của người dân.
Đốt một vụ mùa
Không thể đốt được mùa sau.
Thiêu một kho thóc
Không thể thiêu được lòng người gieo hạt.
Bởi Nhân dân
Biết giữ lại hạt giống
Ngay cả khi phải giữ trong tim mình.
Có những đêm
Người mẹ giấu hạt lúa cuối cùng
Như giấu một lời thề.
Có những buổi sáng
Người cha ra đồng
Không biết mùa sau có còn hay không
Nhưng vẫn cắm cúi xuống đất
Như thể đất chưa từng phản bội con người.
Chính từ sự chịu đựng ấy
Mà đất nước đứng vững.
Không phải bằng phép màu.
Mà bằng những con người
Không cho phép mình gục ngã.
Cây lúa vì thế
Không chỉ nuôi sống con người.
Nó còn nuôi một phẩm cách.
Phẩm cách của những người
Biết cúi xuống đất
Nhưng không bao giờ cúi đầu trước số phận.
Và trong mỗi mùa gặt,
Giữa tiếng liềm cắt lúa,
Giữa mùi rơm rạ bốc lên từ ký ức,
Ta hiểu rằng
Độc lập không tự đến.
Tự do không tự có.
Và hoà bình
Luôn được đổi bằng những mùa gian khó.
Nhưng cũng chính nơi ấy,
Giữa bùn đất và nắng gió,
Một điều bền vững được giữ lại:
Niềm tin.
Rằng còn một hạt giống,
Thì còn một ngày đứng dậy.
Rằng còn một cánh đồng,
Thì còn một con đường trở về.
Rằng còn cây lúa,
Thì còn Đất Nước.
Và Nhân dân
Vẫn tiếp tục viết lịch sử của mình
Không bằng lời nói lớn lao,
Mà bằng sự lặng im
Có sức nặng hơn mọi lời tuyên ngôn.
Nhưng cây lúa
Không chỉ đi qua những mùa binh lửa.
Cây lúa còn đi qua đời sống
Như một dòng chảy âm thầm của ký ức.
Đi qua lời ru của mẹ
Trong những đêm trăng gió lùa qua vách lá.
Đi qua câu ca dao cha ông để lại
Như hạt giống gieo vào lòng người từ thuở nhỏ.
Đi qua tiếng chày giã gạo
Vỡ ra trong không gian thôn xóm,
Đánh thức cả những buổi chiều yên ả của làng quê.
Có ai lớn lên
Mà không từng mang theo trong mình
Một mùi lúa chín?
Mùi rơm mới,
Mùi bùn non sau vụ gặt,
Mùi khói bếp quện vào bát cơm đầu mùa,
Những mùi hương không gọi thành tên
Nhưng theo người đi suốt cả đời.
Cây lúa vì thế
Không chỉ là cây của đất.
Nó là cây của ký ức.
Nơi mỗi bông lúa cúi đầu
Là một lần con người cúi xuống
Trước chính nguồn cội của mình.
Đất nước này
Không chỉ hiện hữu trong bản đồ.
Đất nước này
Sống trong những điều rất nhỏ:
Trong bát cơm mẹ xới mỗi chiều.
Trong đôi vai cha gánh lúa về qua con dốc làng.
Trong tiếng trẻ con gọi nhau giữa sân phơi đầy nắng.
Trong con đường đất dẫn về nơi chôn nhau cắt rốn,
Nơi mỗi bước chân đều chạm vào ký ức.
Có những người
Đi rất xa.
Đi qua những thành phố sáng đèn.
Đi qua những đại lộ không còn mùi rơm rạ.
Đi qua những giấc mơ lớn của thời đại mới.
Nhưng chỉ cần một thoáng mùi lúa chín
Thoảng qua trong gió,
Là cả một miền quê
Lại trở về nguyên vẹn.
Như thể chưa từng rời đi.
Bởi ký ức của dân tộc này
Không nằm trong những trang sách dày.
Mà nằm trong hạt gạo.
Trong từng bữa cơm giản dị
Nhưng mang theo cả một nền văn minh lặng lẽ.
Và có lẽ vì thế,
Mỗi khi ta nâng bát cơm lên,
Không chỉ là để ăn.
Mà là để nhớ.
Nhớ đất.
Nhớ nước.
Nhớ những người đã cúi xuống ruộng đồng
Trước khi ta biết đứng thẳng giữa cuộc đời.
Nhớ rằng
Mỗi hạt gạo trắng ngần
Đã đi qua một hành trình dài hơn ta tưởng:
Từ đất,
Qua nắng,
Qua mưa,
Qua mồ hôi,
Qua cả những tháng ngày không được gọi tên trong lịch sử.
Để rồi hôm nay,
Nằm lặng im trong lòng bàn tay người.
Như một lời nhắc nhở
Không cần nói ra.
Rằng con người
Không thể tách mình khỏi cội nguồn.
Rằng Đất Nước
Không chỉ là nơi ta đứng,
Mà là nơi đã nuôi ta lớn lên
Từ những điều bình dị nhất.
Đến hôm nay,
Khi những cánh đồng đã có máy cày thay sức người,
Khi những hạt giống mang trong mình
Trí tuệ của khoa học và bàn tay của thời đại mới,
Cây lúa vẫn đứng đó
Như một lời nhắc bền bỉ
Về cội nguồn không thể nào quên.
Bởi phát triển
Không có nghĩa là rời xa đất mẹ.
Hiện đại
Không có nghĩa là quên màu phù sa.
Đi xa hơn
Không có nghĩa là đánh mất điều gần gũi nhất:
Là hạt thóc đầu mùa,
Là bát cơm thơm,
Là mảnh sân phơi nắng,
Là tiếng guốc mẹ đi về cuối ngõ,
Là khói bếp chiều hôm còn vương trên mái rạ.
Từ một hạt lúa nhỏ bé,
Dân tộc này đã đi qua bao mùa đổi thay.
Đi qua đói nghèo mà không khuất phục.
Đi qua chiến tranh mà không đổ vỡ.
Đi qua những ngày gian khó nhất
Vẫn giữ trong lòng một niềm tin rất Việt Nam:
Rằng đất còn lành,
Thì người còn bền.
Rằng ruộng còn xanh,
Thì nước còn sâu.
Rằng hạt giống còn được giữ lại,
Thì tương lai vẫn còn đường nảy nở.
Cho nên,
Mỗi mùa lúa chín
Không chỉ là mùa của no đủ.
Đó là mùa của biết ơn.
Mùa của ký ức.
Mùa để con người cúi xuống
Trước công lao lặng thầm của đất đai,
Trước bàn tay chai sạn của cha ông,
Trước những đời người không đứng trong sử sách
Nhưng lại làm nên sử sách.
Có những chiến công
Không khắc trên bia đá.
Có những anh hùng
Không một lần được gọi tên giữa hội trường lớn.
Nhưng mỗi hạt thóc họ gieo xuống,
Mỗi luống cày họ mở ra,
Mỗi mùa vụ họ gìn giữ,
Đều là một viên gạch âm thầm
Xây nên dáng đứng Tổ quốc.
Bởi vậy,
Nếu mai này những công trình còn cao hơn mây trắng,
Những con tàu còn đi xa hơn đại dương,
Những thành tựu còn làm thế giới ngước nhìn,
Thì xin đừng để trái tim mình
Rời khỏi cánh đồng quê.
Xin đừng quên
Tiếng gió đi qua ruộng lúa.
Xin đừng quên
Mùi rơm mới sau mùa gặt.
Xin đừng quên
Bàn tay mẹ nhặt từng hạt thóc rơi ngoài sân.
Xin đừng quên
Người nông dân cúi mình
Mà giữ thẳng cho đất nước.
Vì cây lúa
Không chỉ nuôi người lớn lên.
Cây lúa nuôi ký ức.
Nuôi văn hoá.
Nuôi nếp nghĩ.
Nuôi cốt cách.
Nuôi lòng yêu nước.
Và từ hạt lúa đầu tiên
Mọc lên trong lớp bùn xa xưa ấy,
Đã mọc lên một dân tộc
Biết yêu lao động hơn hư danh,
Biết quý hoà bình hơn chinh phục,
Biết cúi xuống đất
Để đứng cao hơn bão gió.
Như thế,
Cây lúa không chỉ là cây của ruộng đồng.
Cây lúa là hình bóng của Nhân dân.
Là ngôn ngữ của Đất Nước.
Là dáng hình của những mùa bền bỉ
Đi qua chiến tranh, đi qua đói nghèo,
Đi qua bao lần đổi thay của thời đại
Mà vẫn xanh lên
Trên mặt đất này.
Và nếu có lúc ta hỏi lại
Ai đã gọi tên cây lúa
Trước khi gọi tên Đất Nước?
Thì câu trả lời
Có lẽ không nằm ở một người nào cả.
Câu trả lời nằm trong bàn tay của Nhân dân.
Trong mồ hôi của Nhân dân.
Trong những mùa gieo cấy không mỏi.
Trong những bếp lửa không tàn.
Trong những cánh đồng
Vẫn âm thầm giữ hộ chúng ta
Một phần linh hồn của Tổ quốc.
Và rồi,
khi tất cả những tiếng nói đã lắng xuống,
khi những mùa gieo trồng lại trở về với đất,
khi ánh nhìn con người đi qua bao lớp thời gian
lại dừng trước một cánh đồng đang thì con gái,
ta hiểu rằng
mọi điều lớn lao của Đất Nước
đều bắt đầu từ điều nhỏ bé nhất.
Một hạt lúa rơi xuống bùn sâu
không bao giờ chỉ là một hạt lúa.
Nó là lời hẹn với mùa sau.
Là niềm tin gửi vào đất.
Là sự tiếp nối âm thầm
giữa những thế hệ không bao giờ gặp mặt
nhưng vẫn chung một cánh đồng.
Đất Nước này
không được dựng nên một lần.
Đất Nước được gieo lại
mỗi mùa.
Như cây lúa
không ngừng mọc lên từ chính sự mất đi của mình,
từ sự rụng xuống,
từ sự tan vào đất,
để rồi lại xanh lên
bền bỉ hơn, sâu hơn, lặng hơn.
Có những dân tộc
đi tìm vinh quang ở đỉnh cao.
Nhưng dân tộc này
đi tìm sự sống ở tầng đất sâu.
Nơi hạt giống nằm lại,
nơi mạch nước âm thầm chảy,
nơi bàn tay con người
biết cúi xuống
mà không đánh mất chính mình.
Cho nên,
khi ta cúi xuống một bông lúa,
không chỉ là cúi xuống một loài cây.
Ta đang cúi xuống
một lịch sử.
Ta đang cúi xuống
một nền văn minh lặng lẽ mà bền bỉ,
không ồn ào như tiếng chuông thành phố,
không rực rỡ như những tượng đài đá,
nhưng đủ sức nuôi dưỡng
một dân tộc đi qua mọi bão giông.
Và khi ta nâng lên một bát cơm,
trong khoảnh khắc tưởng như bình thường ấy,
ta đang nâng lên
mồ hôi của đất,
giọt nước của trời,
công lao của người,
và ký ức của bao thế hệ
đã hoá thành hạt trắng trong lòng bàn tay.
Có những điều
không cần phải gọi tên thật lớn.
Như cây lúa.
Như Nhân dân.
Như Đất Nước.
Chúng tồn tại
không phải vì được nhắc đến nhiều,
mà vì đã thấm sâu vào từng hơi thở,
từng bữa ăn,
từng mùa vụ,
từng giấc ngủ yên bình
của một dân tộc biết giữ mình
giữa biến động của thời gian.
Và nếu một ngày
con người có đi thật xa,
qua những đại dương,
qua những thành phố không còn mùi rơm rạ,
qua những giấc mơ của thời đại mới,
thì xin hãy nhớ
ở nơi rất sâu của ký ức mình
vẫn còn một cánh đồng.
Ở đó,
cây lúa không chỉ mọc lên từ đất.
Nó mọc lên từ lòng người.
Và Đất Nước,
không chỉ được đo bằng đường biên,
mà được đo bằng những mùa lúa
vẫn còn xanh
trong tâm hồn dân tộc.
Khi ấy,
ta sẽ hiểu
vì sao một hạt lúa nhỏ bé
lại có thể đi cùng lịch sử lâu dài đến thế.
Vì trong nó,
có sự nhẫn nại của đất.
Có sự bao dung của nước.
Có sự cần mẫn của người.
Và có một điều không bao giờ mất đi:
niềm tin rằng
từ bùn lầy vẫn có thể nảy mầm ánh sáng.
Và từ một hạt lúa,
có thể sinh ra
một Đất Nước
bền vững đến vô cùng.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.