Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 20:27, số lượt xem: 16

Trước đài tưởng niệm lồng lộng gió trời,
Ta lặng đứng nghe thời gian ngân vọng.
Một nén hương thơm nối miền ký ức,
Chạm hồn sông, chạm núi, chạm lòng người.

Hỡi những người đã gửi tuổi xuân lại,
Giữa chiến hào còn đỏ lửa năm xưa.
Tên các anh không chỉ còn trên đá,
Mà hoá non sông qua mỗi sớm trưa.

Có những cuộc đời khép khi còn trẻ,
Để mở ra muôn cánh cửa hoà bình.
Có những giấc mơ dừng nơi trận tuyến,
Đổi lấy mùa xuân nở khắp quê mình.

Tuổi mười tám mang theo màu áo lính,
Rời mái trường chưa kịp nói lời yêu.
Bước rất nhẹ mà đi vào lịch sử,
Để bầu trời xanh mãi những cánh diều.

Máu đã thấm vào từng tấc đất mẹ,
Không hoá thành lặng lẽ giữa cỏ cây.
Mà kết lại thành sức bền dân tộc,
Đỡ non sông qua bão nổi tháng ngày.

Có trang sách nào ghi cho trọn vẹn
Những hy sinh lặng lẽ giữa chiến trường?
Có lời nào cân được từng giọt máu
Đã nhuộm hồng hình dáng của quê hương?

Bom đạn có thể cày tung mặt đất,
Nhưng không khuất nổi ý chí con người.
Khi triệu trái tim cùng chung nhịp đập,
Thành luỹ nào cũng hoá vững muôn đời.

Hãy hỏi dãy Trường Sơn còn xanh thẳm,
Hỏi những dòng sông còn chảy về xuôi.
Có con đường nào không in dấu lính?
Có miền quê nào chẳng giữ bóng người?

Kìa cô gái mở đường trong mưa lửa,
Lấy tuổi xuân thắp sáng những cung đèo.
Kìa người lính lao vào nơi khói đạn,
Để đồng đội tiến lên giữa hiểm nghèo.

Họ ngã xuống chẳng mong ngày ghi tạc,
Chẳng đợi mình được gọi bởi vinh quang.
Chỉ đau đáu một lời nguyền giữ nước:
Đất còn đây thì Tổ quốc trường tồn.

Thân gửi lại với đại ngàn, đất mẹ,
Hồn hoà cùng mây trắng giữa trời xanh.
Dáng đứng ấy đi qua bao thế hệ,
Vẫn nâng cao tầm vóc nước Việt mình.

Hãy nhìn xem, từ những miền khói lửa,
Đất nước mình đã đổi khác từng ngày.
Hố bom cũ nay xanh màu cây trái,
Lúa lại vàng trên những bãi bồi đầy.

Con đường cũ từng in hằn dấu xích,
Nay rộn vang nhịp bánh những đoàn xe.
Những cây cầu nối đôi bờ cách trở,
Mở chân trời cho khắp nẻo làng quê.

Từ mái ngói đơn sơ sau bão đạn,
Đến phố phường rực sáng ánh đèn đêm.
Tiếng nhà máy hoà cùng nhịp sông núi,
Gọi mùa xuân thức dậy khắp mọi miền.

Những cánh đồng nối nhau thành biển lúa,
Mồ hôi người kết hạt ngọc quê hương.
Mỗi mùa gặt là một mùa biết ơn,
Với những người đã gửi lại chiến trường.

Mỗi chuyến tàu rời bến mang hy vọng,
Mỗi cánh buồm căng gió hướng trùng khơi.
Đất nước viết hành trình bằng lao động,
Bằng khát vọng không ngừng lớn trong đời.

Sự hồi sinh không tự nhiên mà có,
Được vun bồi từ biết mấy hy sinh.
Từng nhịp sống hôm nay ta đang có,
Đều mang theo hơi ấm của bình minh.

Nếu không có những năm dài giữ nước,
Những đêm rừng rét buốt dưới mưa bom,
Thì đâu có những công trường rực sáng,
Đâu có ngày đất nước nở hoa thơm.

Một dân tộc biết gìn lòng tưởng nhớ,
Biết cúi đầu trước nghĩa lớn cha ông,
Sẽ đủ sức đi qua mọi thử thách,
Vững niềm tin gìn giữ lấy non sông.

Giữ Tổ quốc không chỉ bằng gươm súng,
Mà bằng tri thức, kỷ cương, nghĩa đồng bào.
Bằng đôi tay dựng xây từng mái ấm,
Để ngày mai mãi rạng rỡ, tự hào.

Tri ân chẳng dừng nơi lời tưởng niệm,
Cũng không riêng trong khói toả hương trầm.
Tri ân phải thành việc làm bền bỉ,
Thành nhịp đời gìn giữ nghĩa trăm năm.

Là học lấy điều cha anh gửi lại,
Sống ngay lành, giữ trọn một niềm tin.
Lấy tri thức dựng cơ đồ đất nước,
Lấy cần lao viết tiếp những bình minh.

Hôm nay đứng trước anh linh liệt sĩ,
Nghe non sông vọng nhịp gọi từ xa.
Trong ngọn gió, trong màu xanh của núi,
Vẫn bóng người hoà với dáng sơn hà.

Xin giữ vững từng đường biên, cột mốc,
Từ Lũng Cú đón rạng ánh dương lên,
Đến Cà Mau nơi rừng xanh gặp biển,
Mỗi tấc đất đều kết tự tổ tiên.

Hoàng Sa, Trường Sa còn trong sóng biếc,
Cùng biển trời gìn giữ dáng quê hương.
Mỗi con sóng là một lời nhắc nhớ,
Về bao đời bền chí giữa trùng dương.

Ta nguyện nối hành trình người đi trước,
Không bằng lời, mà bằng những việc làm.
Để đất nước mỗi ngày thêm giàu mạnh,
Để hoà bình xanh mãi với Việt Nam.

Hỡi những người đã gửi đời cho Tổ quốc,
Xin an yên giữa cỏ biếc, mây ngàn.
Tên các anh không chỉ còn trên đá,
Mà sống trong từng nhịp đập nước non.

Để cờ đỏ sao vàng bay trước gió,
Giữa bầu trời rạng rỡ ánh bình minh.
Khúc ca dâng những người không khuất bóng,
Sẽ còn vang cùng đất nước hồi sinh.