Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 07/07/2026 20:31, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào Hôm qua 12:27, số lượt xem: 46

Có một màu đỏ đi cùng đất nước,
Không phai nhoà qua bão tố thời gian.
Không chỉ đỏ trên nền cờ Tổ quốc,
Mà đỏ trong từng mạch sống Việt Nam.

Màu đỏ ấy đâu chỉ là sắc vải,
Là ngọn lửa bay giữa gió thu vàng.
Đó là máu của bao người ngã xuống,
Để quê hương còn đứng giữa hiên ngang.

Ngày các anh rời mái nhà thân thuộc,
Con đường quê còn đẫm bóng chiều nghiêng.
Lời mẹ dặn theo bước chân người lính,
Nhẹ như mây mà nặng tựa non thiêng.

Có người đi khi mùa lúa vừa chín,
Có người đi lúc phượng đỏ sân trường.
Có người để lại mối tình chưa ngỏ,
Đổi tuổi xuân lấy dáng vóc quê hương.

Các anh hiểu con đường mình lựa chọn,
Là con đường nhiều gió bụi, hy sinh.
Nhưng phía trước là màu cờ Tổ quốc,
Nên chẳng ai quay bước giữa hành trình.

Bom có thể cày tung miền đất đỏ,
Đạn có thể xé nát một thân người.
Nhưng không thể làm lụi tàn ý chí,
Của một dân tộc quyết giữ giống nòi.

Có những đêm rừng im nghe tiếng thở,
Ánh sao khuya soi báng súng mòn vai.
Một nắm cơm chia thành nhiều phần nhỏ,
Mà niềm tin thì chẳng thể chia hai.

Có những sáng mây phủ mờ đỉnh núi,
Bước chân người hoà nhịp với mùa sương.
Dẫu phía trước là trùng vây lửa đạn,
Vẫn hướng về hai tiếng: Quê hương.

Rồi có người nằm lại nơi chiến địa,
Không một lời từ biệt lúc ra đi.
Đất ôm lấy hình hài còn rất trẻ,
Trời giữ giùm lời hẹn buổi phân ly.

Từ hôm ấy, máu hoà vào lòng đất,
Nuôi cánh đồng xanh mướt những mùa sau.
Hoá dòng sông chở phù sa bền bỉ,
Hoá rừng cây che mát những nhịp cầu.

Máu các anh không chìm trong quá khứ,
Mà lặng thầm chảy giữa mỗi hôm nay.
Trong mái trường đầy tiếng cười trẻ nhỏ,
Trong công trường rực sáng những bàn tay.

Trong nhịp máy ngân vang niềm hy vọng,
Trong cánh buồm căng gió giữa trùng khơi.
Trong tiếng Việt vang lên đầy kiêu hãnh,
Giữa năm châu vẫn sáng một tên Người.

Lá cờ đỏ tung bay trên đỉnh gió,
Đẹp bởi màu của máu đã hiến dâng.
Mỗi lần ngước nhìn cờ trong nắng sớm,
Lòng bỗng nghe Tổ quốc ở rất gần.

Lịch sử chẳng được viết bằng lời đẹp,
Mà bằng đời của biết mấy con người.
Có những trang còn thơm mùi đất ướt,
Có những dòng còn nóng dấu máu tươi.

Không ai giữ được non sông mãi mãi,
Nếu lòng mình quên cội rễ cha ông.
Không ai xứng đáng với màu cờ đỏ,
Nếu thờ ơ trước vận nước non sông.

Giữ đất nước đâu chỉ bằng súng đạn,
Mà bằng niềm tin trong sạch mỗi ngày.
Bằng tri thức, bằng lao động bền bỉ,
Bằng nghĩa tình còn mãi giữa vòng tay.

Là không bán rẻ lương tâm lấy lợi,
Không cúi đầu trước điều ác, điều sai.
Biết sống đẹp giữa bao điều cám dỗ,
Để Việt Nam ngẩng mặt với tương lai.

Mai đất nước còn nhiều điều phía trước,
Biển còn dài và núi vẫn còn cao.
Xin gìn giữ màu cờ luôn rực sáng,
Bằng trái tim trong mỗi bước đồng bào.

Xin nhớ mãi những người đi năm ấy,
Đã lấy đời mình thắp lửa bình minh.
Để hôm nay mỗi mùa thu trở lại,
Trời Việt Nam xanh thẳm một màu tin.

Máu các anh đã hoà trong màu cờ ấy,
Để ngàn sau sắc đỏ vẫn không phai.
Mỗi thế hệ đi qua đều tự nhủ:
Sống cho xứng với những người nằm lại.

Để Tổ quốc mãi trường tồn cùng năm tháng,
Để non sông còn vọng khúc thanh bình.
Và mỗi lần Quốc kỳ tung trong gió,
Là một lần đất nước gọi tên mình.