Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 22/02/2026 23:45, số lượt xem: 76

Lời ru ngàn năm, lời ru ngàn đời
À ơi… tiếng ru từ đất nước vọng lên
Từ hạt lúa mềm trong tay mẹ
Từ giọt mồ hôi thấm mặn đồng chiêm

Mẹ ru con – mà ru cả cuộc đời
Ru bóng tre nghiêng, ru chiều sông vắng
Ru những phận người đi qua bão giông
Vẫn giữ một câu thề son sắt

Từ mẹ Âu Cơ ngóng trông đàn con
Năm mươi xuống biển, năm mươi lên núi
Bọc trăm trứng vỡ thành trăm số phận
Mỗi bước đi là một nỗi lo toan

Tiếng ru – tiếng ru đầu nôi
Nhẹ như khói bếp
Mỏng như mây trời
Mà nặng như dải đất cong hình chữ S
Ôm trong lòng bao thương tích, bao niềm tin

À ơi… con ngủ cho ngoan
Ngoài kia gió vẫn miệt mài thổi
Ngoài kia biển vẫn thao thức gọi bờ
Những người cha đi về phía sóng
Mang giấc mơ bình yên đặt giữa mái nhà

Lời ru theo con qua những mùa thay lá
Qua cánh đồng bom đạn một thời
Qua tiếng còi tàu xé ngang đêm tối
Qua thành phố sáng đèn mà lòng vẫn lạc loài

Có khi lời ru là tiếng thở dài
Của mẹ trước hiên nhà mưa gió
Có khi lời ru là ngọn lửa
Cháy âm thầm trong trái tim con

Con lớn lên từ lời ru mộc mạc
Biết yêu thương từ nhịp võng đong đưa
Biết cúi xuống trước một cành hoa nhỏ
Biết đứng lên khi đất nước gọi tên mình

À ơi… đừng quên tiếng ru đầu nôi
Đừng quên những bàn tay chai sạn
Đã nâng ta qua tháng ngày khốn khó
Đã dạy ta làm người – giữa bao điều nghiệt ngã

Lời ru không chỉ là giấc ngủ
Mà là dòng sông chảy mãi không ngừng
Mang phù sa của nghìn năm lịch sử
Tưới mát hồn con giữa cõi nhân gian

Ngày mai con đi xa
Qua những chân trời không còn tiếng võng
Nhưng trong tim vẫn ngân nga
Một nhịp à ơi bền bỉ

Lời ru ngàn năm còn đó
Như đất trời còn đó
Như mẹ còn đó trong từng hơi thở con
Dẫu tháng năm có bạc màu mái tóc

À ơi…
Ngủ đi con
Trong tiếng ru của đất
Trong vòng tay của thời gian
Và thức dậy
Làm một câu hát mới
Nối tiếp lời ru ngàn năm.