Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/02/2026 00:22, số lượt xem: 102

Đất nước trong lời ru
Tiếng à ơi… à ơi…
Đêm nghiêng mình bên tiếng võng kẽo cà kẽo kẹt
Gió ngoài hiên thầm thì qua mái lá
Mẹ ru con bằng những câu ca dao xưa cũ
Những hạt lúa thơm mùi bùn đất
Những cánh cò lặn lội bãi bờ sông

Lời ru ngàn thuở
Chảy qua bao mùa dâu bể
Lời ru ngàn năm
Như dòng sông không bao giờ cạn
Chở nắng mưa, chở những phận người lam lũ
Chở cả giấc mơ hiền của đất

Đất nước bốn nghìn năm
Đất nước Việt Nam mến thương
Đi qua bao thăng trầm bão tố
Vẫn đứng dậy từ đau thương
Hai bàn tay trắng
Mà dựng nên cơ đồ
Từ hạt lúa cắm sâu trong bùn
Từ giọt mồ hôi rơi xuống mặt ruộng
Từ những mái nhà nghèo khói bếp

Sao mà thương quá
Thương dáng mẹ gầy qua mùa gió chướng
Thương cha lưng còng trên triền đê
Sao mà yêu quá
Yêu từng con sông đỏ nặng phù sa
Yêu từng ngọn núi trùng điệp gió
Việt Nam ơi!
Tiếng gọi bật lên từ lồng ngực
Như tiếng trống hội mùa xuân
Như nhịp tim không thể ngừng

Lời ru của đất nước
Là lời ru của mẹ
Mẹ ru con bằng nhịp thở đời mình
Bằng những tháng năm nhọc nhằn lặng lẽ
Tiếng ru ấy
Vọng qua ngàn đời, ngàn năm không mất
Như tiếng chuông ngân giữa chiều sâu thẳm
Gọi con người nhớ lấy cội nguồn

Có những tiếng hát ở ngoài chiến trường
Tiếng hát bật lên giữa khói lửa mịt mù
Át cả tiếng bom gào thét
Át cả tiếng đạn xé ngang trời
Những người lính trẻ
Mang theo lời ru của mẹ
Trong ba lô là nắm cơm, là tấm ảnh nhỏ
Trong tim là tiếng à ơi dịu dàng

Họ đi qua Trường Sơn gió bụi
Mồ hôi hoà với mưa rừng
Máu thấm xuống đất
Nhưng tiếng hát vẫn vang lên
Như suối nguồn không tắt
Lời ca chiến thắng
Vang vọng khắp Trường Sơn hùng vĩ
Dội về những mái nhà yên bình

Và hôm nay
Khi đất nước đã xanh màu hy vọng
Tiếng ru vẫn còn đó
Trong lớp học ban mai
Trong công trường rộn rã
Trong nhịp cầu nối những bờ xa

Đất nước lớn lên từ lời ru ấy
Từ tiếng võng kẽo cà kẽo kẹt đêm hè
Từ giọt nước mắt và nụ cười của mẹ
Từ bao người đã ngã xuống không tên

À ơi… à ơi…
Tiếng ru không chỉ ru một đứa trẻ
Mà ru cả một dân tộc
Qua bốn nghìn năm bão giông vẫn đứng
Vẫn yêu thương
Vẫn tin vào ngày mai

Việt Nam ơi,
Trong mỗi chúng con
Đều có một lời ru ngàn đời còn mãi.