Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 20:44, số lượt xem: 21

Khi đất nước khép lại mùa đạn nổ,
Tiếng sấm đồng lặng xuống cuối chân mây.
Một khoảng sáng vừa nâng lên từ đất,
Rũ bụi bom mà mở cửa ban ngày.

Người lính trở về qua miền gió cũ,
Áo còn mùi khói súng của đêm sâu.
Bàn tay ấy từng ghìm ngang bão lửa,
Nay khẽ chạm bếp nghèo, chạm nhịp cầu.

Anh cởi lại những tháng năm căng thẳng,
Gài lên vai làn sương mỏng bình yên.
Ngồi bên tro lạnh nghe trong lòng đất
Một mầm xanh thức dậy giữa ưu phiền.

Hoà bình đến không nằm yên trên giấy,
Không ngủ trong trang sử ánh vàng son.
Nó đi qua những lưng còng của mẹ,
Đi qua chợ chiều, qua bữa cơm non.

Nó ở đó, trong tiếng tàu khuya sớm,
Vượt bến dài mà thở một niềm tin.
Trong tiếng chổi tre quét dần đêm phố,
Trong khung trời trong trẻo đến vô hình.

Không còn những phút giật mình vì tiếng động,
Không còn đêm lửa đỏ chụp lên cây.
Bầu trời mở như lòng người vừa tỉnh,
Mây cũng hiền hơn, nắng cũng thơm tay.

Bình yên ấy làm con người đứng thẳng,
Nhìn lại mình bằng một thước đo cao.
Người đã đi qua vùng lửa khốc liệt,
Biết gieo lên mặt đất một mùa đào.

Có cô gái qua miền tro đạn cũ,
Vẫn mang theo đôi mắt sáng nguyên lành.
Chân vừa đặt xuống hố bom năm trước,
Đã nghe đất nở một tiếng mầm xanh.

Có người thợ vá lại từng mái ngói,
Sau bão giông dựng tiếp mái nhà đời.
Có đứa trẻ ôm trang thơ mới mở,
Chữ đầu tiên còn thơm mùi nắng rơi.

Dòng sông ấy không còn màu đau nữa,
Phù sa về, sông khoác áo hiền lương.
Xóm ven tre bừng lên câu chuyện mới,
Bước chân già cũng nhẹ giữa sân thường.

Những vết sẹo trên thân cây, ngực đất,
Trên da người, trên đá núi năm nao,
Không mất đi — chúng hoá thành ký ức,
Để mai sau nhớ một thời máu trào.

Hoà bình là lúc ngước nhìn rất thẳng,
Không phải chờ cánh sắt đổ trên trời.
Mà đón chim, đón mây, đón mùa tới,
Đón ánh sáng đi qua những cuộc đời.

Hoà bình là khi lời yêu được nói,
Không phải chen giữa phút giã từ nhau.
Là câu hát thay tiếng hờn, tiếng nổ,
Là bàn tay nắm lại để đi lâu.

Nhưng xin nhớ, bình yên đâu tự có,
Chẳng từ trời rơi xuống giữa nhân gian.
Mỗi tấc đất đều thấm bao xương máu,
Mỗi mùa xuân đều trả bởi gian nan.

Có người ngã khi tuổi vừa mười tám,
Chưa kịp yêu, chưa kịp viết tên mình.
Đã gửi lại màu xanh nơi chiến địa,
Để quê hương giữ trọn một bình minh.

Có người mẹ tiễn con không hẹn lại,
Khăn trắng sờn theo gió suốt bao năm.
Nước mắt cạn mà niềm tin còn cháy,
Đỡ non sông qua những buổi âm thầm.

Một thế kỷ chất chồng bao bão nổi,
Dân tộc đi từ máu lửa đứng lên.
Lưng dựa núi, mắt nhìn ra biển rộng,
Giữ cơ đồ bằng ý chí không quên.

Đất hồi sinh từ những miền đổ nát,
Lúa lại vàng trên những cánh đồng xưa.
Nhịp máy mới ngân vang cùng nhịp đất,
Gọi mùa về trong tiếng gió ban trưa.

Những công trường bừng lên màu thép sáng,
Khói vươn cao như khát vọng giống nòi.
Đường mở rộng nối đôi bờ Tổ quốc,
Mang ngày mai đến mọi nẻo xa xôi.

Từ bản nhỏ cheo leo đầu dốc núi,
Đến đô thành rực rỡ ánh đèn khuya.
Mỗi bước tiến là một lời cam kết,
Không lùi chân trước thử thách bốn bề.

Biển vẫn hát giữa trùng khơi xanh thẳm,
Rừng vẫn xanh che chở những bản làng.
Sông vẫn chảy qua ngàn năm lịch sử,
Chở niềm tin bồi đắp mỗi xóm thôn.

Đừng ngủ quên trên vòng nguyệt quế cũ,
Lịch sử chưa bao giờ chịu đứng yên.
Giữ hoà bình bằng lao động bền bỉ,
Bằng trí tuệ, bản lĩnh của con tim.

Bởi Tổ quốc không chỉ là ký ức,
Mà từng ngày đang lớn giữa bàn tay.
Mỗi người tốt là thêm một cột mốc,
Dựng tương lai từ những việc hôm nay.

Ta đứng giữa hôm nay, nghe gió thổi,
Qua quảng trường rộng mở những mùa xanh.
Không chỉ giữ một bầu trời yên ả,
Mà giữ hồn dân tộc vững long lanh.

Bình yên phải được xây bằng bàn tay,
Bằng trí tuệ không ngơi từng giờ thức.
Bằng mồ hôi thấm sâu vào mặt đất,
Bằng niềm tin đi trước mọi gian nguy.

Hãy nhìn những công trình đang rực sáng,
Những mái nhà cao vượt khỏi sương nghèo.
Từ bãi bồi, từ nương dâu năm cũ,
Nay vươn mình theo nhịp sống nâng neo.

Đường lớn mở, nối miền xa với gần,
Đưa con chữ qua bao triền núi dựng.
Tàu lướt gió, cầu cong như sợi chỉ,
Khâu liền nhau những miền đất từng ngưng.

Mỗi bước tiến không phải điều ngẫu nhiên,
Mà là kết tinh bao ngày bền bỉ.
Là ý chí của triệu người lặng lẽ,
Dựng tương lai bằng sức của chính mình.

Tổ quốc ấy không ngủ yên trong cổ tích,
Mà đang đi giữa hơi thở thời đại.
Đi bằng khoa học, bằng bàn tay lao động,
Bằng khối đầu trong sáng của mai ngày.

Nhưng cùng với dựng xây là gìn giữ,
Giữ biên cương như giữ nhịp tim người.
Từ núi đá đến ngàn khơi sóng vỗ,
Mỗi tấc trời đều thiêng liêng sáng ngời.

Từ Lũng Cú mây chạm vào cột mốc,
Đến Cà Mau nước mặn phủ rừng đước.
Hai đầu đất nối chung một mạch sống,
Một dáng hình không thể nào chia cắt.

Hoàng Sa, Trường Sa — những miền xương máu,
Không chỉ là tên gọi giữa trùng khơi.
Đó là phần thân mình của đất nước,
Là lời thề còn nóng giữa tim người.

Ai chạm vào miền đất này tấc nhỏ,
Là chạm vào ký ức của muôn đời.
Bởi non nước không chỉ bằng đường biên,
Mà bằng máu, bằng xương người giữ nước.

Có những đêm biển thức cùng trăng gió,
Có những ngày biên giới lạnh sương giăng.
Người lính đứng như rừng cây trước bão,
Giữ bình yên từ một ánh nhìn thẳng.

Không một gang trời nào là vô nghĩa,
Không một con sóng nào được phép quên.
Từ cột mốc đến từng luồng hơi thở,
Đều là danh dự của giống nòi nên.

Hãy đưa nước Việt đi cùng thế giới,
Bằng trí tuệ, bằng bản lĩnh, bằng nhân tâm.
Đường đi tới không chỉ là đi tới,
Mà là nâng dáng đất nước lên tầm.

Để mai này, khi nhìn về quá khứ,
Con cháu ta không chỉ nhớ đau thương.
Mà còn nhớ những ngày người Việt ấy
Dựng non sông bằng đôi tay kiên cường.

Hỡi những người đã nằm yên dưới đất,
Xin yên lòng giữa cỏ biếc, hoa tươi.
Tên các anh không chìm trong lãng quên,
Mà hoá thành trời rộng của muôn người.

Bởi Tổ quốc từ trong đau thương ấy,
Đã đứng lên, sáng rực một chân dung.
Cờ đỏ vẫn bay qua ngàn lớp gió,
Như lời thề bất khuất đến vô cùng.

Cờ vẫn đỏ giữa trời cao lộng gió,
Sao vẫn vàng như mắt sáng niềm tin.
Đi qua lửa, dân mình càng vững bước,
Qua bão giông càng biết giữ thanh bình.

Hoà bình ấy, xin đừng xem quá đỗi
Như một điều hiển nhiên đã lâu rồi.
Nó là quả ngọt từ bao đời giữ,
Là mồ hôi còn nóng ở trên môi.

Nó là tiếng em thơ cười giữa lớp,
Là dáng mẹ ngồi bên bếp lửa hồng.
Là luống đất vừa cày lên nhựa sống,
Là con thuyền neo lại giữa mùa đông.

Nó là bản trường ca không dứt
Viết bằng tay những người chẳng kể công.
Viết trên đá, trên đồng, trên ngực đất,
Viết vào lòng đất nước một mùa xuân.

Xin cúi xuống trước bao người đã khuất,
Những tên riêng hoá Tổ quốc muôn đời.
Các anh sống trong màu cây, nhịp sóng,
Trong bước chân con cháu của đất trời.

Xin ngẩng lên mà giữ gìn cho trọn
Từng ngọn đèn, từng cột mốc, từng làn mây.
Để hôm nay không chỉ là hôm nay,
Mà thành gốc cho mai này đứng dậy.

Việt Nam đó — sau muôn vàn thử thách,
Vẫn hiên ngang như dáng núi trầm hùng.
Vẫn đi tới bằng tim người rất Việt,
Bằng khát vọng xanh ngời giữa non sông.

Và từ đây, khi mùa xuân trở lại,
Xin đất trời ghi nhớ một lời chung:
Giữ hoà bình không chỉ là mong ước,
Mà là đời, là trách nhiệm, là vùng trời ta chung.