Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

33.67
Đăng ngày 11/08/2025 09:19, số lượt xem: 251

Hỡi! Ai có nghe tiếng vọng của Đất Nước
Từ những buổi nắng sớm đến chiều tối
Là thường trong những bữa cơm gia đình
Bữa cơm canh rau, cà ướp, cá kho, thịt rim
Mẹ đứng bếp
Cha vừa về sau một ngày làm lụng
Đó là những ngày ấm áp nhất
Và có những ngày còn đẹp hơn nữa
Đang đập rộn ràng trong trái tim tôi bây giờ

Hỡi! Ai nghe thấy nhịp đập của Đất Nước
Là Đất Nước đang vươn mình, đổi mới
Có ai đã đi dọc dải đất hình chữ S
Từ Cột cờ Lũng Cú - nơi địa đầu
Đến mũi Cà Mau cuối trời của Tổ quốc
Có nơi nào đẹp hơn bằng quê hương chúng ta?
Có nơi nào sánh được với lịch sử hào hùng của dân tộc ta?
Trang sử viết bằng máu xương bao thế hệ
Hoà bình kết từ máu xương
Có được hôm nay đâu phải dễ
Phải đổi bằng máu mới giữ được trời xanh hôm nay

Hãy cố gắng mà gìn giữ
Xin cho tôi được chết
Vì lý tưởng cống hiến của đời mình
Vì Đất Nước
Vì Nhân dân
Cuộc đời tôi
Chỉ nguyện chết cho quê hương xứ sở
Được ngã xuống trong lòng đất mẹ
Là danh dự, là thiêng liêng, là lớn lao nhất của tôi

Và nếu mai này tôi nằm lại
Xin người hãy cắm trên mộ tôi
Một nhành tre xanh
Để tre kể mãi
Câu chuyện Đất Nước
Cho những mùa sau vẫn biết
Chúng ta đã yêu, đã sống,
Và đã hiến dâng như thế nào…

Và Đất Nước không chỉ ở trong trang sử
Mà còn nằm trong câu ca dao mẹ hát
Trong tiếng ru đưa những trưa hè gió mát
“Gió đưa cành trúc la đà...”
Tiếng ru ấy nối những đời người
Nối những miền quê xa xôi thành một dải

Đất Nước là bãi bồi ven sông
Nơi phù sa đỏ quạch vẽ từng đường ranh giới
Là ruộng bậc thang lấp lánh mùa gặt
Là rừng già âm u
Vẫn giữ trong mình tiếng chim lạ gọi bầy
Là con đường đất đỏ
Dẫn ra cánh đồng tuổi thơ
Nơi lũ trẻ cười vang, chân lấm bùn mà hồn trong như suối

Đất Nước còn ở trong ánh mắt
Của người lính gác biên cương giữa mịt mù sương núi
Ở bàn tay chai sạn của ngư dân
Nắm chặt sợi dây neo giữa bão tố biển khơi
Ở dáng mẹ còng lưng
Gánh mùa về qua bờ đê nắng cháy

Đất Nước lớn lên
Từ từng hạt giống gieo trong mùa gian khó
Từ từng bước chân vượt qua đói khát, đạn bom
Từ từng lời thề
Không để ai xâm phạm mảnh đất này

Và tôi biết
Mai này khi tóc bạc, lưng còng
Tôi vẫn kể cho con cháu
Rằng Đất Nước này đã từng đau đớn đến thế
Và đẹp đẽ đến thế
Để các con hiểu
Hoà bình không tự nhiên mà có
Tự do không tự nhiên mà thành
Phải được giữ
Bằng tình yêu sâu nặng
Và cả máu xương của những người đã nằm lại

Và hôm nay, giữa trời xanh bát ngát
Tôi đứng đây
Nghe tiếng sóng biển Đông
Nghe nhịp tim Trường Sơn đập
Thấy Tổ quốc như dáng hình mẹ
Vừa hiền hoà, vừa kiên cường bất khuất

Tôi biết
Dù mình chỉ là hạt cát nhỏ bé
Nhưng hạt cát ấy
Cũng thuộc về bờ cát muôn đời của Đất Nước
Như giọt nước hoà vào sông
Như chiếc lá rừng già hoà vào mùa thu vĩnh cửu

Đất Nước gọi tôi bằng giọng trầm ngàn năm
Bằng hương lúa mới
Bằng ánh mắt người cha
Bằng bàn tay người mẹ
Bằng tiếng cười con trẻ
Và bằng cả tiếng chuông chùa ngân giữa chiều yên ả

Tôi xin nguyện
Đi suốt cuộc đời trên mảnh đất này
Khi còn sống – cống hiến
Khi nhắm mắt – hoà vào lòng đất mẹ
Để mai sau
Trong mỗi ngọn gió thổi qua rừng tre
Người đời vẫn nghe
Tiếng tôi thì thầm:
“Đất Nước ơi… con mãi thuộc về Người.”