Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 20:42, số lượt xem: 26

Ta đứng giữa khoảng trời xanh Tổ quốc,
Nghe gió đưa hương lúa khắp triền đê.
Mỗi vòm lá, mỗi dòng sông trong vắt
Đều nở từ năm tháng chẳng bình yên.

Hoà bình đến không tự nhiên như nắng,
Không ngẫu nhiên xanh biếc những mùa cây.
Phía sau mỗi nhịp đời đang rộng mở
Là bước chân gìn giữ suốt bao ngày.

Đất nước lớn từ muôn vàn gian khó,
Đi qua bao giông tố của thời gian.
Mỗi tấc đất, mỗi đường bờ biển rộng
Đều ghi tên bao thế hệ hiên ngang.

Có mồ hôi hoà cùng màu đất mẹ,
Có máu đào lặng lẽ hoá phù sa.
Để hạt lúa trổ vàng trên đồng nội,
Để tiếng cười còn vọng khắp mọi nhà.

Giữ hoà bình đâu chỉ bằng ước nguyện,
Mà bằng lòng tự trọng của non sông.
Bằng ý chí không cúi đầu trước bão,
Bằng niềm tin kết triệu tấm lòng chung.

Ta mở cửa đón bạn bè bốn biển,
Lấy nghĩa tình bồi đắp những nhịp cầu.
Tôn trọng lẽ công bằng và luật pháp,
Để niềm tin lan toả đến năm châu.

Hiểu giá trị của một ngày yên ả,
Càng trân trọng những năm tháng hy sinh.
Dòng sông cũ từng in màu khói lửa,
Nay soi trời và soi những công trình.

Những chuyến tàu nối dài bao miền đất,
Những con đường mở rộng đến tương lai.
Mỗi nhà máy sáng lên cùng khát vọng,
Góp sức bền cho dáng đứng hôm nay.

Sức mạnh nước nhà không từ lời nói,
Mà từ bàn tay lao động cần cù.
Từ trí tuệ biết mở đường sáng tạo,
Từ lòng dân son sắt một niềm tin.

Từ những cánh đồng thơm mùa lúa mới,
Đến công trường rực sáng giữa trời cao.
Nhịp máy gọi bình minh lên mỗi sớm,
Ươm ngày mai từ sức trẻ dâng trào.

Những thành phố vươn mình theo năm tháng,
Những cây cầu nối liền bến với sông.
Đường Tổ quốc mở dài theo khát vọng,
Đưa bước chân đi tới những chân trời.

Tầm vóc nước nhà không đo bằng lời nói,
Mà bằng niềm tin hội tụ lòng dân.
Bằng kỷ cương nâng đỡ từng nhịp sống,
Bằng trí tuệ dựng xây những mùa xuân.

Dân tộc đã đi qua ngàn thử thách,
Nên càng bền như đá giữa phong ba.
Mỗi gian khó lại tôi thêm ý chí,
Mỗi hiểm nguy càng thắp sáng sơn hà.

Biển vẫn gọi từ chân trời xanh thẳm,
Sóng ngàn đời ôm ấp dải quê hương.
Hoàng Sa, Trường Sa trong hồn dân tộc,
Là máu xương gìn giữ tự bao đời.

Mỗi con tàu vươn khơi mang niềm tin biển,
Mỗi cánh buồm là một dấu chủ quyền.
Mỗi người lính đứng nơi đầu sóng gió,
Giữ bình yên cho đất mẹ bình yên.

Không ai được phép lãng quên nguồn cội,
Không tấc đất nào có thể chia lìa.
Bởi non nước được kết bằng bao thế hệ,
Bằng mồ hôi và máu đỏ cha ông.

Hãy nhìn đất nước hôm nay đổi mới,
Từ gian lao vươn dậy giữa huy hoàng.
Những cánh cửa mở về cùng thế giới,
Mà hồn Việt vẫn bền vững, hiên ngang.

Ta viết tiếp những trang đời phía trước,
Bằng khối óc và đôi tay dựng xây.
Để hoà bình không chỉ là ký ức,
Mà thành mùa xanh mãi mãi mỗi ngày.

Nhưng bình yên chưa bao giờ là mãi,
Nếu lòng người lơi giữ những điều thiêng.
Mỗi thế hệ đều mang phần trách nhiệm,
Gìn non sông qua mọi cuộc truân chuyên.

Tri ân đâu chỉ bằng lời tưởng niệm,
Hay vòng hoa trong một buổi tháng Bảy.
Tri ân phải hoá thành từng việc nhỏ,
Thành mỗi ngày dựng nước giữa hôm nay.

Là học tập để làm giàu đất nước,
Là lao động bằng tất cả tài năng.
Là sống đẹp, giữ niềm tin chính trực,
Để Việt Nam thêm vững mạnh, huy hoàng.

Đứng trước anh linh bao người nằm lại,
Ta cúi đầu nghe đất nước gọi tên.
Trong mạch núi, trong dòng sông, bãi biển,
Vẫn vọng về lời gửi gắm thiêng liêng.

Xin giữ trọn từng đường biên, cột mốc,
Từ Lũng Cú đón ánh mặt trời lên,
Đến Cà Mau nơi rừng đước ôm biển,
Mỗi tấc đất đều thấm nghĩa tổ tiên.

Hoàng Sa, Trường Sa là hồn dân tộc,
Là máu xương bồi đắp tự bao đời.
Biển vẫn hát giữa ngàn con sóng bạc,
Gọi cháu con gìn giữ đến muôn đời.

Ta nguyện lấy hoà bình làm sức mạnh,
Lấy công bằng làm điểm tựa vươn xa.
Lấy trí tuệ dựng tương lai đất nước,
Lấy nghĩa đồng bào kết triệu mái nhà.

Hỡi những người đã hoá thành đất nước,
Xin yên lòng giữa cỏ biếc, trời xanh.
Tên các anh không chỉ còn trên đá,
Mà sống trong nhịp thở của nhân dân.

Để ngọn cờ đỏ sao vàng kiêu hãnh
Bay giữa trời qua bão táp, phong ba.
Để hoà bình như màu xanh bất tận,
Nở cùng non sông, nở mãi trong ta.