Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 20:41, số lượt xem: 21

Ta bước tới từ những mùa khói lửa,
Mang trong tim dấu tích của thời gian.
Mỗi vết sẹo là một trang lịch sử,
Mỗi bước chân là một khúc khải hoàn.

Đã đi hết những tháng ngày đạn lửa,
Mới hiểu vì sao nắng lại trong ngần.
Một ngày yên được đổi bằng năm tháng,
Biết bao người thức trắng giữa hành quân.

Từ hố bom, đất hồi sinh màu lá,
Lúa lại vàng trên những bãi phù sa.
Con sông cũ thôi mang màu khói đạn,
Ôm nhịp cầu nối những miền đi qua.

Chiến tranh lùi về phía sau năm tháng,
Nhưng lời nhắc còn vọng giữa lòng dân.
Hoà bình không phải điều luôn có sẵn,
Mà được gìn bằng trách nhiệm muôn phần.

Giữ đất nước bằng ý chí độc lập,
Giữ niềm tin bằng bản lĩnh quật cường.
Không khuất phục trước bất kỳ áp lực,
Mà mở lòng kết nối khắp muôn phương.

Mỗi tấc đất đều mang hình Tổ quốc,
Mỗi con sóng đều kể chuyện cha ông.
Trong màu đất có mồ hôi lặng lẽ,
Trong gió ngàn còn vọng bước quân hành.

Gìn giữ hoà bình không bằng lời hứa,
Cũng chẳng bằng sự nhân nhượng vô nguyên.
Phải vun đắp nội lực từ gốc rễ,
Bằng trí tuệ và sức mạnh toàn dân.

Khi lòng nước cùng hoà chung một nhịp,
Khi niềm tin bền chặt tựa thành đồng,
Thì bão tố cũng không làm nghiêng ngả
Một Việt Nam vững chãi giữa non sông.

Từ những cánh đồng thơm mùa lúa chín,
Đến công trường rực sáng giữa trời cao.
Tiếng máy gọi bình minh lên mỗi sớm,
Khúc dựng xây vang dậy khắp non đào.

Những cây cầu nối đôi bờ cách trở,
Những tuyến đường mở rộng đến tương lai.
Bao phố mới bừng lên trong ánh điện,
Viết dáng hình đất nước của hôm nay.

Tầm vóc Việt đâu chỉ đo bằng của cải,
Mà ở niềm tin hội tụ triệu con người.
Ở kỷ cương nâng đỡ từng nhịp sống,
Ở khát vọng không ngừng vươn ra khơi.

Dân tộc ấy đã đi qua bão tố,
Nên biết nâng từng hạt lúa, cành cây.
Biết gìn giữ những điều bình dị nhất,
Để mùa xuân ở lại với đất này.

Biển vẫn thức cùng trùng khơi lộng gió,
Ôm nghìn năm bờ cõi của cha ông.
Hoàng Sa, Trường Sa là miền máu thịt,
Là phên dậu giữa mênh mông sóng trùng.

Mỗi cánh buồm căng đầy niềm tin biển,
Mỗi hải trình mang dáng đứng Việt Nam.
Mỗi người lính nơi đầu sóng ngọn gió
Giữ chân trời bình yên giữa tháng năm.

Không một tấc non sông nào vô nghĩa,
Không một dòng sông nào chỉ của riêng.
Mỗi miền đất đều kết bằng xương máu,
Bởi bao đời gìn giữ mới thành tên.

Hãy nhìn đất nước sau bao gian khó,
Đã bừng lên như nắng sớm đầu mùa.
Từ mái trường, nhà máy, đồng ruộng mới,
Đến cảng xa đón những chuyến tàu về.

Ta viết tiếp hành trình bằng trí tuệ,
Bằng đôi tay cần mẫn dựng cơ đồ.
Để hoà bình không chỉ còn trong ký ức,
Mà nở thành mùa xanh ở từng mùa.

Nhưng hoà bình chẳng bao giờ bất biến,
Nếu lòng người lơi giữ những điều thiêng.
Mỗi thế hệ đều mang lời gửi gắm,
Tiếp ngọn nguồn cho đất nước bình yên.

Tri ân chẳng chỉ bằng hoa trước mộ,
Hay lời văn trong một buổi tưởng niệm.
Tri ân phải hoá thành từng việc nhỏ,
Thành mỗi ngày vun đắp những niềm tin.

Là học tập để dựng xây đất nước,
Là lao động bằng trí tuệ, bàn tay.
Là sống đẹp, giữ nghĩa tình nguồn cội,
Để quê hương bền vững với ngày mai.

Đứng trước anh linh bao người nằm lại,
Ta cúi đầu nghe Tổ quốc gọi tên.
Trong mạch núi, trong dòng sông, bãi biển,
Vẫn âm vang lời gửi lại thiêng liêng.

Xin giữ vẹn từng đường biên, cột mốc,
Từ Lũng Cú đón ánh mặt trời lên,
Đến Cà Mau nơi rừng xanh gặp biển,
Mỗi tấc đất đều kết bởi tổ tiên.

Hoàng Sa, Trường Sa còn cùng sóng nước,
Mang hồn thiêng của đất mẹ ngàn đời.
Biển vẫn hát giữa trùng khơi lộng gió,
Gọi cháu con gìn giữ đến muôn đời.

Ta nguyện lấy hoà bình làm sức mạnh,
Lấy đoàn kết làm nền móng tương lai.
Lấy trí tuệ mở những đường phát triển,
Để Việt Nam vững bước với ngày mai.

Hỡi những người đã hoá thân vào đất,
Xin yên lòng trong cỏ biếc, trời xanh.
Tên các anh không chỉ còn trên đá,
Mà sống trong nhịp đập của nhân dân.

Để cờ đỏ sao vàng bay trước gió,
Giữa bầu trời rạng rỡ của quê hương.
Để hoà bình như màu xanh bất tận,
Mãi nở bền trên đất nước yêu thương.