Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh (1) » Ánh trăng xóm nhỏ
Vầng trăng treo cao — gợi sầu muôn ngả,
Ta nhớ người như nhớ một cơn đau.
Ánh trăng rớt xuống lòng đêm tơi tả,
Vỡ làm hai như mộng vỡ ban đầu...
Trăng có biết hồn ta đang rỉ máu,
Những đêm dài nghe gió khóc ngoài hiên?
Ta gọi mãi một hình dung hư ảo,
Mà người xa như khói phủ triền miên.
Ôi vầng trăng! Sao chia lìa đến thế?
Một nửa soi ta, một nửa lạc người.
Ta đứng giữa khoảng trời như dâu bể,
Nghe tim mình tan tác dưới sao rơi.
Có phải trăng cũng từng đau như thế,
Nên mỗi đêm lại lạnh lẽo, hao gầy?
Ánh sáng bạc run run như lệ ứa,
Nhỏ xuống đời thành những giọt mê say.
Ta ôm trăng — ôm một vùng tuyệt vọng,
Ngỡ là người trong khoảnh khắc mong manh.
Nhưng tỉnh dậy chỉ là hồn trống rỗng,
Chỉ còn đêm và gió lộng vây quanh.
Trăng vẫn đó — nhưng người đâu chẳng thấy,
Chỉ riêng ta với nỗi nhớ điên cuồng.
Nghe trong máu từng hồi đau dấy dậy,
Như trăng kia xé nát cả linh hồn…
21h - 0h14p, ngày 1-2/3/2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.