Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
Anh đi qua những nghĩa trang liệt sĩ
Nơi đồng đội anh đã yên nghỉ giữa đất trời
Dù chưa từng một lần gặp mặt
Dù chưa một lần kề vai, sát cánh nơi chiến hào
Nhưng giữa anh và họ
Là tình đồng chí – thiêng liêng, bất tử
Là máu xương – thấm sâu trong đất mẹ
Là lời thề – chưa bao giờ phai nhạt
Dù các đồng đội đã nằm lại dưới cỏ xanh
Anh vẫn thấy họ đứng bên anh mỗi bước
Họ vẫn sống – trong từng nhịp thở
Họ vẫn còn đây – trong từng hơi đất thiêng
Đồng đội anh
Không chỉ là những người đã hy sinh
Mà là những linh hồn
Vẫn canh giữ bầu trời Tổ quốc
Vẫn thì thầm bên tai anh những lời dặn dò xưa
Anh không nhớ rõ
Đã đi qua bao nhiêu nghĩa trang liệt sĩ
Không cần đếm
Bởi với anh – mỗi nơi đều là nhà của đồng đội
Và mỗi lần đến
Anh vẫn gọi to giữa khoảng trời rộng mở:
Các đồng chí ơi!
Các đồng chí đâu rồi?
Tôi đến thăm và trò chuyện với các đồng chí đây!
Những lời gọi mộc mạc
Mà khiến tim anh nghẹn lại
Giữa gió, giữa cỏ cây, giữa trầm hương nghi ngút
Anh vừa nói, vừa khóc, vừa thương
Thương những người ngã xuống
Mà không kịp gọi tên quê mình lần cuối
Anh thắp nén nhang
Không phải cho người quen
Mà cho những người cùng lý tưởng
Không phải cho người từng chung trận
Mà cho những người cùng giữ lấy non sông
Ngày xưa ấy
Khi còn hành quân trong khói lửa
Đồng đội là ruột thịt
Là bát cơm sẻ nửa, là áo rách cùng vá
Là người nâng nhau vượt mảnh đạn, vượt cơn đói
Là người gối đầu nhau giữa chiến trường trống trải
Rồi có một ngày
Bom giội xuống
Căn hầm – nơi họ trú ẩn – nổ tung
Đất đá vỡ oà như tiếng thét của trời
Máu hoà với đất
Tiếng gọi nhau vang lên giữa tan hoang
Có người ngã xuống vì trúng đạn
Anh đứng đó – chết lặng, không thể cứu gì hơn
Chỉ biết ôm lấy người bạn vừa trút hơi thở
Chỉ biết nghe lời trăn trối run rẩy cuối cùng:
“Nhờ đồng chí chuyển giúp tôi
Lời nhắn về cho cha mẹ
Lời nhắn đến người yêu
Nói rằng tôi đi không kịp hẹn một lần cuối
Nhưng tôi vẫn yêu… yêu quê mình đến phút cuối cùng…
Xin vĩnh biệt đồng chí!”
Người ấy ra đi
Trong vòng tay anh – một người lính
Một người lính chưa kịp khóc
Vì nước mắt phải dồn lại cho ngày mai chiến đấu
Anh cắn răng, lau nước mắt, đứng lên
Tiếp tục nổ súng – tiếp tục đi
Mang theo những lời nhắn ấy
Và cả một trời giông bão trong tim
Vì những đồng chí đã ngã xuống
Vì những người không tên trong bia mộ
Vì sự thật của một dân tộc không chịu cúi đầu
Anh sống – để trả thù
Anh sống – để kể lại
Anh sống – để mỗi năm
Lại về thăm
Và gọi to giữa đất trời:
“Các đồng chí ơi, tôi đến đây!”
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.