Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Hương mùa hoa
Nhà em cạnh bãi sông gần
Nhà anh cuối xóm, vườn trăng ngập thềm
Chiều về gió mát êm êm
Nghe con sáo sậu gọi tên người nào
Em cười như nụ hoa đào
Mắt đen láy ánh, má hồng như sương
Anh nhìn mà dạ vấn vương
Chẳng hay mình đã chung đường tự bao
Con đê nhỏ, bến nước xao
Bước chân em đến làm nao lòng người
Áo nâu em mặc thắm tươi
Như bông lúa chín giữa trời quê xanh
Anh đi qua những mùa tranh
Mùa mưa, mùa nắng, vẫn dành nhớ em
Đêm nằm nghe tiếng êm đềm
Con ve rụng cánh bên rèm tre thưa
Em như hạt nắng ban trưa
Rơi vào gánh rạ, làm vừa lòng anh
Như làn gió thoảng đầu cành
Làm chim chợt hót trong vành nón nghiêng
Nhà anh có bưởi sau hiên
Nhà em có mấy dây phiền, dây hoa
Mỗi lần em bước ngang qua
Bưởi thơm cũng ngỡ tình ta ngọt ngào
Anh yêu chẳng dám ồn ào
Chỉ như con mối gặm vào cây đa
Thương em từ buổi hôm qua
Đến nay vẫn cứ đậm đà như xưa
Em đi chợ sớm, sang trưa
Vai vương nắng mới, môi vừa nụ sen
Anh thương em chẳng nói nên
Chỉ đem câu hát gửi lên ngọn chiều
Mấy lần gặp gỡ bao nhiêu
Áo em như thể gió liêu xiêu ngoài đồng
Anh nhìn mà dạ mênh mông
Yêu em có khi hơn dòng sông quê
Bến đò cũ, luỹ tre che
Trăng non đứng ở bờ khe chập chờn
Em cười một tiếng giòn hơn
Tiếng chim cu gáy trên đòn tay hiên
Anh về qua ngõ nhà em
Nghe mùi rơm rạ mà thêm nhớ người
Con đường đất đỏ quen rồi
Mà sao hôm ấy bồi hồi bước chân
Em cười giấu giữa vành khăn
Nửa e, nửa thẹn, nửa ngần ngại yêu
Lòng anh như gió liêu xiêu
Thổi qua đồng lúa sớm chiều nhớ em
Mẹ anh hỏi chuyện ngoài thềm
“Con trai có phải đem lòng thương ai?”
Anh cười chẳng nói một lời
Chỉ nghe tim đập bồi hồi trong ngăn
Em đi gánh nước đầu sân
Đôi quang gánh nhẹ mà gần lòng anh
Nước trong như mắt long lanh
Nhìn em một bận, để dành cả năm
Đêm về trăng rải ngoài thềm
Anh ngồi đếm gió, gọi tên em hoài
Tiếng dế kêu dưới chân ai
Ngỡ như lời nói em ngoài bờ ao
Nếu mai em có theo chồng
Anh xin giữ lại dòng sông làm thề
Giữ con đò cũ bến quê
Giữ câu hát cũ những ngày có em
Còn thương thì cứ êm đềm
Như hoa bưởi trắng rụng thềm tháng ba
Còn yêu thì cứ thật thà
Như con sáo nhỏ bay qua vườn chiều
Anh nghèo chẳng có bao nhiêu
Chỉ đem câu hát sớm chiều tặng em
Mai này dù có xa thêm
Câu ca vẫn gọi bên thềm nhớ nhau
Tình quê như giọt mưa ngâu
Rơi hoài không dứt, thấm sâu lòng người
Em ơi giữ trọn nụ cười
Để anh còn nhớ suốt đời… thương em.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.