Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
Khi mẹ kể con nghe về ngọn núi phía sau nhà
Là lúc đất nước còn nằm trong câu hát ru à ơi của bà nội
Ngọn gió lùa qua hiên như lời cha dặn
Rằng đất nước mình bốn nghìn năm không nghỉ một ngày
Để con được lớn lên mà không phải cúi đầu.
Đất là nơi con đứng giữa trưa hè bứt cỏ
Nước là tiếng giếng làng thầm thì chuyện trăm năm
Con ngỡ chỉ là chuyện cây đa bến nước
Mà cha bảo – Đất Nước là nơi bắt đầu yêu thương.
Ngày mẹ gánh nước qua mười ngọn đồi
Là đất nước dẻo dai trong từng giọt mồ hôi nhỏ xuống
Ngày cha vác đá đắp từng bờ lũ
Là đất nước lặng lẽ như con đê ôm lấy ruộng làng.
Đất nước không chỉ là cánh đồng, là dãy núi, là con sông
Đất nước là trong mỗi giấc mơ của người dân cày đang ngủ
Là lời thề giữ đất từ những ngày còn cầm gậy tre đi đánh giặc
Là niềm tin chẳng bao giờ gãy như cây lúa ngoài đồng.
Con lớn lên, đất nước nằm trong mắt
Trong giọng nói, dáng đi, và bàn tay con nắm
Con bước tới đâu – đất nước theo tới đó
Bởi đất nước không chỉ là nơi con sinh ra
Mà còn là nơi con sẵn sàng ngã xuống.
Có khi đất nước là chiếc khăn quàng mẹ thắt cho con buổi đến trường
Là tấm áo vá vai cha mặc suốt những mùa giáp hạt
Là bức tường gạch thô nơi lũ trẻ vẽ cờ bằng than củi
Là mái đình rêu phong vẫn in dấu chân người đi giữ làng.
Đất nước nằm trong bát cơm đầy mà con tưởng chỉ là cơm
Nhưng là từ mùa lúa mẹ gặt trong đau lưng
Từ tiếng cuốc kêu trong đêm tối
Từ bàn tay cày của cha vỡ từng mảnh đất câm.
Khi con nghe tiếng trống trường ngân vang đầu ngõ
Là đất nước đang mở cánh cửa tương lai
Khi con nhìn ra biển thấy sóng dội vào ghềnh đá
Là đất nước đang thầm nhắc: giữ lấy từng hạt cát trong tay.
Đất nước không phải là điều gì cao xa
Mà là từng câu ca dao mẹ hát
Là chiếc nón lá tre, là đôi quang gánh, là chiếc võng đung đưa
Là những điều bình thường mà không thể mất.
Khi con ngẩng đầu lên nhìn trời sao
Con sẽ hiểu, đất nước nằm trong ánh mắt người
Khi con cúi xuống chạm vào mặt đất
Con sẽ thấy, đất nước vẫn thở bằng trái tim của mình.
Đất nước là nơi mỗi người để lại một phần đời mình
Người thợ để lại giọt mồ hôi trên vách đá
Người lính để lại tên mình nơi biên giới gió lùa
Người mẹ để lại giấc mơ trong tiếng ru con ngủ.
Có những người không tên trong sách sử
Nhưng là cội rễ âm thầm giữ đất cho mai sau
Có những bàn tay chỉ quen gặt lúa, đốn tre
Mà khi cần, lại cầm súng như cầm lẽ sống.
Con không thể yêu đất nước bằng những lời sáo rỗng
Con phải yêu bằng đôi chân đi trên đất ruộng làng
Bằng đôi mắt dõi theo màu cờ trong nắng
Bằng trái tim biết đau khi thấy đồng bào mình ngã xuống.
Đất nước này không chỉ là chuyện kể ngày xưa
Mà là hiện tại cháy âm ỉ trong tim từng người trẻ
Là khát vọng dựng xây trong từng bước đi lên phía trước
Là giấc mơ dài nối từ hạt thóc đến vì sao.
Và mai này khi con đứng ở một ngã ba đời
Con hãy nhớ – đất nước bắt đầu từ nơi mình đứng
Bởi đất nước không chỉ là chuyện của cha ông
Mà là phần máu chảy lặng lẽ trong con từng ngày.
Và nếu một ngày con đi xa khỏi cánh đồng tuổi nhỏ
Xin đừng quên tiếng gà trưa và bờ tre thẳm gió
Vì nơi đó, đất nước đang nhìn con
Như người mẹ đứng sau lưng, lặng thầm không gọi.
Con hãy sống như người đã sống
Chân chạm đất – mắt hướng về trời
Mang trong tim hình hài đất nước
Và dựng xây bằng chính những điều bình dị nhất đời.
Bởi đất nước này là của con – của hôm nay
Không chỉ là ký ức cha ông để lại
Mà là lời thề phải giữ, phải yêu, phải sống
Để ngày mai, khi kể lại cho con mình nghe
Con cũng có một đất nước để mà thương.
8/7/2025
Chào mừng kỷ niệm 80 năm
Ngày Cách mạng Tháng Tám (19/8/1945 - 19/8/2025)
Và Quốc khánh nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2/9/1945 - 2/9/2025)
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.