Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
Chiều ấy rừng xa bừng lên một vòm lá đỏ
Gió thổi qua ngực tôi –
Như tiếng gọi của em
Từ một miền sâu hun hút…
Tôi nhớ –
Con đường làng xưa in dấu chân em
Mỗi mùa thu, lá bàng rơi đầy ngõ
Mắt em nhìn tôi – ấm như màu đất
Tôi chưa kịp nắm tay...
Chiến tranh gọi tên mình từ phía rừng sâu.
Chúng tôi đi –
Bỏ lại sau lưng mái nhà, bến nước
Áo lính sờn vai
Lá thư đầu tiên em gửi –
Có ép một cành bàng đỏ như lửa...
Đêm nằm võng giữa rừng
Lá rơi vào tay, khô giòn như hơi thở
Tôi chợt thấy tim mình bừng cháy
Như thuở đầu yêu –
Em đạp xe qua cầu, tóc bay ngang má.
Tôi đi qua mùa mưa đá
Qua bom cày, qua tiếng gào xé đất
Chỉ một chiếc lá đỏ rơi –
Cũng khiến lòng tôi rực lửa.
Mỗi cánh rừng đều có một vì sao
Mỗi giấc mơ đều trở về mắt em
Tôi chưa hứa gì – mà em vẫn đợi
Như cánh rừng, đỏ lá suốt mùa chiến tranh.
Bây giờ –
Tôi đứng giữa một miền lau xám
Lá lại rơi, vẫn màu đỏ hôm nào
Tôi khẽ cúi đầu
Nghe tim mình vỡ ra từng tiếng nhớ...
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.