Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 13:01, số lượt xem: 48

Có phải em đã dành cho đời anh
Quá nhiều yêu thương đến quên mình mỏi mệt,
Để những nỗi buồn, những cơn đau lặng lẽ
Âm thầm tìm về trú ngụ giữa trái tim em?

Cô gái nhỏ của anh,
Người mang trong mình một trái tim vừa dịu dàng vừa kiên nghị.
Giữa bao khắc nghiệt của cuộc đời rộng lớn,
Em vẫn chọn yêu thương như cây chọn nở hoa.

Trái tim bé nhỏ ấy
Đã đi qua biết bao mùa giông gió,
Vẫn lặng lẽ giữ cho mình một khoảng trời trong trẻo,
Vẫn âm thầm sưởi ấm những người quanh mình.

Có những ngày sức lực hao gầy theo năm tháng,
Có những đêm nỗi đau len qua từng nhịp thở.
Anh nhìn thấy tất cả,
Và lòng mình không khỏi xót xa.

Bởi điều làm người ta xúc động nhất
Không phải là những lời than vãn,
Mà là sự mạnh mẽ của một con người
Khi mang nặng tổn thương mà vẫn nghĩ cho người khác.

Em chẳng trách anh điều gì,
Vẫn lặng lẽ đứng phía sau để động viên anh bước tiếp.
Dẫu đôi vai đã nhiều lần mỏi mệt,
Em vẫn mỉm cười: “Em không sao đâu anh.”

Một câu nói giản dị,
Nhưng chứa đựng cả sự hy sinh và lòng nhẫn nại.
Giữa thời đại mà người ta dễ dàng từ bỏ nhau
Vì những điều nhỏ nhặt,
Em vẫn chọn bao dung.

Giữa thời đại mà nhiều giá trị bị đảo chiều,
Em vẫn giữ cho mình phẩm chất của yêu thương chân thật.
Và chính điều đó khiến anh hiểu rằng:

Tình yêu không phải là những lời nói đẹp,
Cũng không phải những phút rung động nhất thời.
Tình yêu là khả năng ở lại khi khó khăn xuất hiện,
Là bản lĩnh cùng nhau vượt qua những tháng ngày thử thách.

Hỡi trái tim bé nhỏ nhưng bền bỉ của anh,
Xin hãy vì anh mà khoẻ lại.
Nếu có thể, hãy trao cho anh những phần mệt mỏi,
Những lo âu mà em vẫn giấu trong lòng.

Bởi gánh nặng được chia đôi sẽ nhẹ hơn,
Nỗi buồn được sẻ chia sẽ vơi đi một nửa.
Đó không chỉ là quy luật của tình yêu,
Mà còn là quy luật của tình người.

Những con đường chúng ta đang đi hôm nay
Không đơn thuần là những lối rẽ của số phận,
Mà là hành trình xây dựng tương lai bằng lao động,
Bằng trách nhiệm và bằng niềm tin.

Anh và em hãy cùng bước tiếp,
Dẫu phía trước còn nhiều ghềnh thác.
Bởi không một mùa quả ngọt nào được tạo nên
Nếu người gieo hạt từ bỏ giữa chừng.

Những đứa con của chúng ta rồi sẽ lớn lên,
Mang theo trong mình hình bóng của cha mẹ.
Chúng sẽ học cách nhìn cuộc đời
Từ chính cách chúng ta đối diện với cuộc đời.

Nếu hôm nay ta sống bằng yêu thương,
Ngày mai các con sẽ biết yêu thương.
Nếu hôm nay ta sống bằng trách nhiệm,
Ngày mai các con sẽ biết sống có trách nhiệm.

Bởi giáo dục không bắt đầu từ bục giảng,
Mà bắt đầu từ chính mái nhà.
Nhân cách không được tạo nên bằng lời dạy suông,
Mà bằng những điều người lớn thực sự sống.

Vì thế, giữ gìn hạnh phúc gia đình
Không chỉ là chuyện riêng của hai người.
Đó còn là trách nhiệm trước tương lai,
Trước những thế hệ đang lớn lên từ vòng tay ta.

Rồi năm tháng sẽ lặng lẽ đi qua,
Như dòng sông không ngừng xuôi về biển rộng.
Tóc chúng ta rồi sẽ bạc màu thời gian,
Đôi bàn tay sẽ hằn thêm dấu vết nhọc nhằn.

Nhưng giữa muôn vàn đổi thay của đời sống,
Anh chỉ mong còn giữ được một điều:
Ánh mắt em vẫn dịu dàng như thuở ban đầu,
Và bàn tay anh vẫn được nắm lấy tay em.

Bởi suy cho cùng,
Thành công lớn nhất của một đời người
Không phải là đứng cao hơn người khác,
Mà là sống xứng đáng với những người mình yêu thương.

Không phải là có bao nhiêu danh vọng,
Mà là còn lại bao nhiêu nghĩa tình.
Không phải là sở hữu điều gì,
Mà là đã để lại điều gì cho cuộc đời.

Người ta có thể xây những công trình đồ sộ,
Có thể tích luỹ những tài sản lớn lao,
Nhưng một mái ấm được xây bằng nhân cách và yêu thương
Mới là công trình khó dựng nhất.

Bởi vật chất rồi sẽ hao mòn theo năm tháng,
Danh vọng rồi cũng có ngày lùi vào ký ức.
Chỉ có tình yêu chân thành và lòng tử tế
Mới đủ sức đi cùng con người đến cuối hành trình.

Và anh tin rằng,
Sau những ngày mưa rồi trời sẽ sáng.
Sau những mùa khắc nghiệt rồi cây sẽ đơm hoa.
Sau những thử thách rồi con người sẽ trưởng thành hơn.

Chúng ta cũng vậy.

Sau những nhọc nhằn đã trải,
Sẽ càng hiểu giá trị của bình yên.
Sau những lần tưởng như gục ngã,
Sẽ càng biết quý trọng những người còn ở lại bên mình.

Mai này khi các con trưởng thành,
Khi tuổi trẻ chỉ còn là miền ký ức xa xôi,
Anh mong chúng có thể tự hào mà nói rằng:

Cha mẹ của chúng
Không phải những con người hoàn hảo,
Nhưng là những con người đã sống tử tế.
Đã biết yêu thương, biết hy sinh, biết giữ gìn mái ấm.

Và khi ngoảnh nhìn lại quãng đường đã qua,
Anh sẽ cảm ơn cuộc đời vì một điều giản dị:

Rằng giữa bao đổi thay của nhân thế,
Giữa bao cuộc hợp tan của lòng người,
Anh vẫn có em đồng hành.

Có em để yêu thương.
Có em để chở che.
Có em để cùng đi qua những mùa mưa nắng.

Để đến cuối con đường năm tháng,
Khi mọi ồn ào đã lùi xa phía sau,
Chúng ta có thể bình yên nhìn nhau và mỉm cười:

Hạnh phúc không phải là cuộc đời không có bão giông,
Mà là sau mỗi bão giông, ta vẫn chọn ở lại bên nhau.

Và giá trị lớn nhất của một tình yêu
Không nằm ở những lời hứa,
Mà nằm ở việc hai con người đã cùng nhau sống tử tế,
Cùng nhau dựng xây một mái ấm,
Và cùng nhau để lại cho đời
Những thế hệ biết yêu thương, biết trách nhiệm và biết làm người.