Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Những tập thơ từ năm 2023-nay » Hoa mẫu đơn
Anh ơi, em đã yêu anh
Từ thuở hồng hoang vũ trụ
Yêu anh những ngày thơ dại
Yêu cả khi anh chưa thành hình
Có phải em đã yêu anh
Từ lúc đôi mình chưa quen biết
Lúc anh còn là cơn gió
Em là hạt cát vô tình
Tình yêu đâu phải trò chơi
Mà là bão tố, đam mê
Là chết đi rồi tái sinh
Là hạnh phúc, là đau thương
Là thế giới của riêng mình
Nơi trái tim hoà nhịp thở
Nơi bàn tay tìm bàn tay
Bóng đêm cũng thành ánh sáng
Em đã yêu anh như thế
Như sóng khao khát bến bờ
Như mưa mong về với đất
Như đêm chờ đợi ban mai
Dẫu mai này tan thành bụi
Tình em vẫn hoá vì sao
Vẫn soi anh từ xa thẳm
Một đời không thể nhạt phai.
Anh có nghe không, có thấu chăng lòng em
Giữa mênh mông đất trời rộng lớn
Em vẫn yêu anh bằng tình yêu vô tận
Bằng trái tim chưa một lần thổn thức
Nếu mai kia đời là cơn bão mộng
Xin một lần anh hãy nắm tay em
Đưa em qua hết những muộn phiền
Về nơi ấy – chỉ có anh và em và tình yêu ở lại
Em biết yêu anh là chấp nhận
Cả những ngày giông tố lẫn bình yên
Chấp nhận cả những điều không thể gọi tên
Mà trái tim vẫn âm thầm gìn giữ
Bởi vì anh – một lần thôi đã đủ
Khiến đời em hoá thành những vần thơ
Dẫu cách xa, dẫu lỡ hẹn, dẫu hững hờ
Em vẫn cứ yêu anh như thuở ban đầu vũ trụ.
Thôi nhé anh, giấc mơ em khép lại
Như cánh chim mỏi mệt cuối chân trời
Em trả anh về với những chơi vơi
Về phía ấy – nơi không còn em đứng đợi
Dẫu biết yêu là muôn trùng đơn côi
Là vết cứa âm thầm không khép miệng
Nhưng trái tim vẫn một đời thầm lặng
Yêu anh thôi – dù chẳng thể bên nhau
Nếu có kiếp sau, xin đừng là cơn gió
Đừng là hạt cát vô tình giữa sa mạc
Hãy là anh – một lần thôi sống dậy
Để em được yêu anh từ khoảnh khắc ban đầu.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.