Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 22:40, đã sửa 1 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào Hôm qua 22:41, số lượt xem: 19

Bầu trời trên mái trường Hoài Đức A hôm nay
Bỗng xanh hơn bởi ngập tràn niềm háo hức.
Cờ hoa rực rỡ trong nắng vàng tháng mới,
Tiếng cười ngân theo nhịp bước tuổi thanh xuân.

Có phải đất trời cũng đang chung niềm vui ấy,
Lặng lẽ khoác lên mùa một sắc áo tưng bừng?
Để đón ngày hội của ngôi trường thân thuộc,
Nơi sáu mươi năm bền bỉ ươm mầm bao thế hệ lớn khôn.

Sáu mươi năm — một con số tưởng chừng lặng lẽ,
Mà chất chứa biết bao lớp sóng thời gian.
Đo bằng năm tháng nhưng chẳng thể nào đong hết,
Bởi trong đó là lịch sử của một mái trường,
Là ký ức của biết bao thế hệ học trò,
Là niềm tin được vun bồi qua từng mùa phấn trắng.

Sáu mươi năm — sáu mươi mùa gieo hạt,
Lặng thầm mà bền bỉ giữa lòng người.
Từ những bài học đầu tiên còn thơm mùi giấy mới,
Đến những chân trời rộng mở của ngày mai.

Trong con số ấy có bao mùa phượng đỏ,
Có tiếng ve ngân đánh thức tuổi học trò.
Có những buổi sớm sân trường còn đẫm nắng,
Có hàng cây lặng lẽ giữ bóng thời gian.

Có tiếng trống vang mở đầu trang sách mới,
Có lời thầy cô thắp sáng những ước mơ.
Có tiếng bạn bè trong veo như nắng sớm,
Nuôi lớn thanh xuân bằng những tháng năm xanh.

Bởi trường học đâu chỉ truyền trao tri thức,
Mà còn bồi đắp cốt cách của một con người.
Mỗi bài giảng gieo thêm một niềm tin vào cuộc sống,
Mỗi tháng năm góp một dáng hình cho Tổ quốc mai sau.

Chính từ những mái trường bình dị ấy,
Những công dân biết sống đẹp được trưởng thành.
Tri thức chỉ thực sự có ý nghĩa
Khi song hành cùng nhân cách và trách nhiệm.

Bởi giáo dục không chỉ làm nên những người giỏi,
Mà trước hết phải làm nên những con người tử tế.
Một ngôi trường chỉ thật sự lớn lao
Khi biết nuôi dưỡng khát vọng, lòng nhân ái và tinh thần cống hiến.

Sáu mươi năm — biết bao lớp người đã đi qua cổng trường ấy,
Mang theo hành trang của tuổi trẻ vào cuộc đời rộng lớn.
Có người trở thành thầy cô, bác sĩ, kỹ sư, chiến sĩ;
Có người lặng lẽ cống hiến trên những nẻo đường quê hương.
Dẫu mỗi người một hành trình riêng,
Vẫn chung một điểm tựa mang tên Hoài Đức A.

Và ngày hội hôm nay
Là ngày hội của ký ức, của hiện tại và của những ước mơ chưa khép lại.
Một ngày để những bàn tay năm xưa tìm về nắm lấy nhau,
Để quá khứ và hôm nay cùng soi mình trong ánh mắt.

Có ngày nào rộn ràng hơn ngày hôm nay,
Khi bao trái tim cùng chung một nhịp đập?
Có ngày nào đẹp hơn ngày hôm nay,
Khi cờ hoa rực sáng giữa bầu trời kỷ niệm?

Có ngày nào hạnh phúc hơn ngày hôm nay,
Khi bao thế hệ cùng trở về dưới một mái hiên quen?
Để gọi hai tiếng Hoài Đức A,
Bằng tất cả niềm tự hào, yêu thương và biết ơn.

Ngày hội rồi sẽ khép lại theo vòng quay năm tháng,
Nhưng ánh lửa của sáu mươi năm sẽ chẳng bao giờ tắt.
Ngọn lửa được nhóm lên từ bảng đen, phấn trắng,
Từ những giọt mồ hôi thầm lặng của bao thế hệ thầy cô,
Từ khát vọng học tập và cống hiến của lớp lớp học trò.

Để từ mái trường này,
Những chuyến đi mới lại bắt đầu.
Mỗi thế hệ tiếp tục mang theo tri thức, nhân cách và khát vọng dựng xây,
Đem sức trẻ viết tiếp những mùa hoa của quê hương, đất nước.

Và dẫu mai này đi đến chân trời nào,
Mỗi lần nhớ về Hoài Đức A,
Lòng vẫn rộn lên như tiếng trống khai trường năm cũ,
Vẫn thấy mình trẻ lại giữa ngày hội của trường.

Kính tặng! Trường THPT Hoài Đức A
Tròn 60 năm tuổi (1966-2026)