Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 01/01/2026 00:17, số lượt xem: 161

Có những điều tươi đẹp bắt đầu rất giản dị
Từ hạt lúa cúi đầu qua mưa nắng
Từ con sông lặng lẽ trôi qua làng
Mang phù sa bồi đắp từng bờ bãi.

Có những bình yên không ồn ào, rực rỡ
Chỉ là buổi chiều khói bếp bay lên
Là tiếng dép quen của cha về cuối ngõ
Là ánh đèn khuya mẹ thức đợi con.

Có những tự hào không thể nói thành lời
Vì nó nằm sâu trong máu thịt
Khi ta gọi tên mình giữa cộng đồng nhân loại
Bằng một tiếng nói mang hình dáng quê hương.

Đất nước là của chúng ta, của mọi người
Của những ai chưa từng được ghi tên trong sử sách
Nhưng đã hoá thân vào dáng núi, dáng sông
Vào câu ca dao bà ru cháu ngủ.

Đất nước không ở đâu xa
Đất nước ở trong miếng trầu bà ăn ngày cưới
Ở cây tre giữ làng qua bão gió
Ở hạt muối mặn mòi mồ hôi người làm biển.

Có những tiếng hát, hát cho cả đời sau
Hát từ những năm tháng gian lao
Hát để nhắc rằng: con người có thể chịu đựng
Và cũng có thể đứng dậy, đi tiếp, vươn lên.

Hát mừng đất nước bước vào kỷ nguyên mới
Không phải chỉ bằng những con số sáng đèn
Mà bằng ước mơ được học hành, được sống tử tế
Được làm người trọn vẹn giữa đời thường.

Kỷ nguyên của vươn mình và phát triển rực rỡ
Là khi mỗi con người ý thức phần trách nhiệm của mình
Biết giữ gìn từng tấc đất, từng dòng nước
Như giữ chính tương lai của con cháu mai sau.

Ôi! Đất nước
Những bài ca về đất nước
Chưa bao giờ cạn trong lòng nhân dân
Bởi mỗi thế hệ lại viết tiếp
Bằng đời sống, bằng lao động, bằng niềm tin.

Đất nước của những khát vọng đi lên
Không phải khát vọng cao xa ngoài tầm với
Mà là mong ước rất người, rất thật
Được sống yên lành, công bằng, yêu thương.

Ta tự hào lắm chứ
Khi được sinh ra và lớn lên
Trên mảnh đất có hai tiếng gọi thành tên
Nghe giản dị mà nặng sâu lịch sử.

Hai tiếng ấy đi cùng năm tháng
Qua những cuộc chia ly, những lần đoàn tụ
Qua những bước chân ra đi rồi trở lại
Vẫn nguyên vẹn nghĩa tình trong mỗi con tim.

Dù đi xa ở đâu, đi tận bốn phương trời nào
Giữa những đô thị không cùng màu đất
Ta vẫn nhận ra mình
Khi nghe một tiếng gọi thân quen từ quê nhà.

Bởi đất nước là cội nguồn thiêng liêng
Là nơi bắt đầu của mỗi phận người
Thiếu quê hương, ta như cây mất rễ
Biết bám vào đâu giữa gió đời nghiêng ngả.

Đất nước của những điều tươi đẹp
Không chỉ là quá khứ để ngợi ca
Mà là hiện tại để gìn giữ
Và tương lai để trao gửi niềm tin.

Tự hào lắm! Hai tiếng Việt Nam ơi!
Gọi lên không chỉ bằng lời
Mà bằng hành động mỗi ngày ta sống
Để đất nước này, từ nhân dân mà lớn lên
Và từ nhân dân mà bền vững muôn đời.

0h - 0h14p, ngày 1 tháng 1 năm 2026
Bài thơ đầu tiên chào mừng 2026