Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 08:54, số lượt xem: 59

Giữa nhịp sống bộn bề nơi phố thị,
Khi màn đêm lặng lẽ phủ ngang đường,
Có những người gửi tuổi xuân vào trách nhiệm,
Canh giấc ngủ bình yên cho muôn phương.

Không ánh đèn sân khấu, không vòng hoa rực rỡ,
Không những lời tung hô giữa đám đông.
Các anh chọn lặng thầm như mạch nước,
Chảy âm sâu để giữ vững non sông.

Khi hồi chuông báo động vang trong gió,
Xé màn đêm, đánh thức những âu lo,
Là lúc ấy những bước chân quả cảm
Lại lên đường không kịp nghĩ đắn đo.

Phía trước có thể là biển lửa đỏ,
Là khói đen cuồn cuộn giữa trời cao,
Là tiếng gọi thất thanh từ sự sống,
Là hiểm nguy đang trực đợi khi nào.

Nhưng các anh chưa một lần chùn bước,
Bởi sau lưng là mái ấm bao người.
Là ánh mắt trẻ thơ còn khát vọng,
Là mẹ già mong đợi một ngày vui.

Lửa có thể nuốt những tầng cao phố lớn,
Thiêu cánh đồng, xóm nhỏ, mái nhà tranh;
Có thể biến bao công trình vun đắp
Thành tro tàn chỉ trong phút mong manh.

Song trước ngọn lửa hung hăng, dữ dội,
Trước cuồng phong của thảm hoạ bất ngờ,
Vẫn hiên ngang những con người áo lính,
Lấy ý chí làm thành luỹ chắn che.

Anh là ai giữa khói mờ đặc quánh?
Mà trái tim vẫn rực sáng niềm tin.
Đi xuyên qua những tầng đen ngột ngạt,
Giữ cho đời nguyên vẹn một bình minh.

Anh là người nâng niu điều bé nhỏ,
Giữa ranh giới mong manh của mất còn.
Là cánh tay kéo con người về phía sống,
Giữa tiếng thời gian gấp gáp dập dồn.

Các anh hiểu hơn ai hết điều giản dị:
Một tàn nhang, một tia lửa vô tình,
Một phút lơ là trong đời thường rất nhỏ
Cũng đủ thành tai hoạ phủ điêu linh.

Bởi thế nên từ từng lời nhắc nhở,
Từ quy trình nghiêm cẩn đến từng khâu,
Đều gửi gắm biết bao điều sâu nặng:
Ý thức cộng đồng và trách nhiệm dài lâu.

Đất nước được dựng xây từ điều bình dị,
Từ mỗi công dân biết giữ lấy an toàn;
Từ kỷ luật, từ niềm tin và hiểu biết,
Từ nghĩa đồng bào gắn kết triệu tâm can.

Không để lửa hoá thành cơn phẫn nộ,
Không để đau thương phủ kín mái nhà;
Không để những giấc mơ còn dang dở
Phải lặng im trong khói bụi xót xa.

Ôi Tổ quốc trên hành trình phát triển,
Giữa nhịp đời hối hả của hôm nay,
Càng thấu hiểu giá trị của những người chiến sĩ
Đang âm thầm gìn giữ những tháng ngày.

Họ bước tới nơi hiểm nguy dữ dội,
Nơi nhiều người chỉ muốn tránh thật xa;
Lấy bản lĩnh thay cho tấm khiên chắn,
Lấy tận tâm làm phẩm giá đời mình qua năm tháng.

Và khi bão lửa lùi dần sau bóng tối,
Khi phố phường trở lại những bình yên,
Sau làn khói vẫn bừng lên ánh sáng,
Như niềm tin bất diệt của nhân dân.

Trong ánh sáng của một ngày mới đến,
Ta nhận ra bằng tất cả tự hào:
Có bóng dáng những con người thầm lặng
Đang giữ màu xanh cho đất nước biết bao.

Xin cúi đầu trước những người chiến sĩ,
Trước màu áo thấm mặn vị mồ hôi.
Mang hơi ấm của lòng dân, của trách nhiệm,
Của nghĩa đồng bào sâu nặng suốt cuộc đời.

Các anh sống như một lời thề son sắt,
Khắc trong tim hai tiếng “Nhân dân”.
Dẫu gian khó vẫn một lòng kiên định,
Giữ bình yên cho Tổ quốc muôn phần.

Để mỗi mái nhà còn nguyên hơi ấm,
Để mỗi con đường còn rộn tiếng cười vui,
Để ngọn lửa của yêu thương và hạnh phúc
Mãi cháy hồng trên đất nước, trên cuộc đời.

Vì dân, vì nước, vì bình yên cuộc sống,
Người chiến sĩ phòng cháy chữa cháy vẫn lên đường.
Giữa lửa đỏ càng sáng ngời phẩm chất,
Viết anh hùng ca bằng trách nhiệm, tình thương.

22/6/2026