Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Bài ca đất nước
Chúng ta là chiến sĩ công an nhân dân,
Những người con giữa lòng dân mà lớn.
Từ đồng bằng xanh lúa, đến miền núi xa xôi,
Từ phố phường rực sáng đến biên cương gió cát,
Bước chân ta in trên mọi nẻo đường đất nước.
Suốt một đời mang lý tưởng phục vụ nhân dân,
Suốt một đời sống vì Tổ quốc.
Trái tim ta đập cùng hơi thở đất trời,
Giữa cuộc đời bình dị mà thiêng liêng,
Tình tươi thắm như một đoá hoa rực rỡ,
Nở giữa lòng dân, thơm hương của niềm tin,
Của lẽ sống giản đơn mà cao cả.
Khắc ghi trong tim sáu điều Bác dạy,
Như ánh sao soi giữa đêm trường gian khó:
Đối với bản thân — phải cần, kiệm, liêm, chính,
Giữ trong mình ngọn lửa sáng của niềm tin.
Đối với đồng sự — thân ái, giúp đỡ,
Chung một hàng ngũ, cùng chia gian lao,
Cùng giữ một niềm tin son sắt.
Đối với Chính phủ — tuyệt đối trung thành,
Dù bão tố, dù phong ba vẫn vững.
Đối với nhân dân — kính trọng và lễ phép,
Bởi nhân dân là gốc rễ của ta,
Là điểm tựa cho mọi chiến công thầm lặng.
Đối với công việc — phải luôn tận tuỵ,
Như dòng sông trôi không biết mỏi,
Ngày đêm giữ bình yên cho Tổ quốc.
Đối với kẻ thù — cương quyết mà khôn khéo,
Như thép rèn giữa lửa đỏ kiên trung.
Chúng ta — những người chiến sĩ công an nhân dân,
Không chỉ cầm súng, mà còn cầm ánh sáng.
Giữa đêm tối, ta là ngọn đèn không tắt,
Giữa gian lao, ta là niềm tin không đổi.
Vì nhân dân — ta nguyện sống trọn đời,
Vì Tổ quốc — ta nguyện giữ yên bình trên từng con phố,
Vì tương lai — ta viết tiếp bài ca người chiến sĩ,
Bài ca của lòng trung thành,
Của tình yêu, và của cuộc đời dâng hiến.
0h42p, ngày 30 tháng 10 năm 2025
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.