Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 11:13, số lượt xem: 31

Em đâu phải đứa giỏi giang văn vở
Chẳng quen gieo vần cho tròn trịa ý thơ
Chỉ biết gom nhặt những điều rất nhỏ
Từ một ngày buồn, từ một lúc mơ

Những câu chữ em viết ra vụng về lắm
Có khi sai, có khi chẳng vẹn tròn câu
Nhưng tất cả đều là thật, là sâu thẳm
Là những điều em giữ ở trong đầu

Em viết bằng những buổi chiều lặng lẽ
Ngồi một mình nghĩ ngợi chuyện xa xôi
Viết bằng cả những lần em bật khóc
Chẳng ai hay, chỉ có chị mà thôi

Chị là chị của em mà, chị nhỉ?
Trong một mái nhà nhỏ bé thân quen
Có tiếng cười, có bữa cơm, có mẹ
Có vòng tay của ba, ấm dịu êm

Có chị nữa – người luôn đi phía trước
Xinh đẹp, giỏi giang, ai cũng mến yêu
Còn em đó – bé con hay vụng dại
Chẳng biết làm gì cho thật đáng yêu

Nhiều lúc em thấy mình còn nhỏ lắm
Chẳng giúp được gì, chỉ biết dựa vào
Nhưng trong mắt chị – em là tất cả
Là “bảo bối” mà chị giữ tự hào

Chị gọi em là đứa em mạnh mẽ
Dù đôi khi em yếu đuối vô cùng
Chị không biết mỗi lời chị nói thế
Làm tim em ấm áp đến lạ lùng

Em vui lắm – niềm vui rất giản dị
Chỉ là được chị xoa đầu, mỉm cười
Chỉ là lúc em buồn, em quay lại
Thấy chị bên, thế cũng đủ rồi

Bài thơ này em viết cho chị đó
Bằng tất cả những nhịp đập trong tim
Em muốn nói – điều đơn giản nhất
Rằng: em thương chị nhiều lắm, chị ơi

Nhưng kỳ lạ, mỗi lần em định nói
Lời yêu thương lại mắc ở nơi đâu
Cổ họng nghẹn, mắt bỗng nhiên ướt
Chỉ biết cười mà nước mắt rơi mau

“Em thương chị nhiều lắm” – câu rất nhỏ
Mà sao em chẳng thể nói thành lời
Chỉ giữ lại, giấu trong từng câu chữ
Để chị đọc và hiểu giúp em thôi

Chị cũng nói, bằng giọng thật dịu
“Chị cũng thương em nhiều lắm, em à”
“Cố viết nhé, viết thêm nhiều bài nữa
Mỗi tối về, đọc chị nghe, được mà”

Chỉ vậy thôi… mà em oà lên khóc
Như đứa trẻ lần đầu được vỗ về
Nước mắt rơi, không phải vì buồn nữa
Mà vì tim em thấy quá tràn trề

Chị vội vàng lau đi từng giọt nhỏ
Nói khẽ thôi: “Đừng khóc nữa em ơi
Em như vậy… là giỏi lắm rồi đó
Chị tự hào vì có em trên đời”

Những lời ấy – em mang theo mãi mãi
Như ngọn đèn thắp sáng giữa đêm sâu
Dù mai này em có lớn khôn thêm nữa
Vẫn cần chị – như ngày bé ban đầu

Em tin lắm, vào tình thương của chị
Dẫu thời gian có thay đổi bao điều
Chỉ cần biết đâu đó trong cuộc sống
Vẫn có người thương em rất nhiều

Em chẳng cần gì xa xôi, lớn lao cả
Chỉ cần một góc nhỏ có chị thôi
Một ánh mắt, một nụ cười quen thuộc
Thế là đủ để em bước tiếp rồi

Nếu mai này đường đời nhiều giông gió
Em vẫn mong được nắm lấy tay chị
Dù im lặng thôi, chẳng cần nói nữa
Chỉ cần gần… là đã đủ bình yên

Bài thơ này – dài hơn em nghĩ trước
Nhưng vẫn chưa nói hết được lòng em
Vì tình thương đâu dễ gì đo đếm
Chỉ biết rằng… nó ở mãi trong tim

Chị ơi… nếu một ngày em khôn lớn
Biết tự đi qua những tháng năm dài
Em vẫn muốn được làm em bé nhỏ
Để được chị chở che mãi không rời.