Trong căn phòng nhỏ miền xa lạ
Con nằm mộng lại thuở ngày xưa
Thuở còn là đứa trẻ, vô tư chẳng nghĩ gì.
Con thấy mình còn nhỏ
Khi gia đình đoàn viên
Giờ đây con khôn lớn
Đã là cậu thanh niên.
Năm tháng thấm thoát thoi đưa
Cảnh còn ở đó người về phương nao...?
Thành Vinh xưa chẳng còn nựa
Nơi in bao kỉ niệm
Của một thời đã qua.
Bây giờ con phải rời vòng tay mẹ
Để đi học phuơng xa
Lúc nào cũng đau đáu lo mẹ ra sao ở nhà
Nhiều lúc tủi thân lắm, chỉ biết khóc một mình
Nhưng biết sao bây giờ...phải bước tiếp mà thôi.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.