Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
15.00
Đăng ngày Hôm nay 01:05, số lượt xem: 52

Một gia tài tinh thần bé nhỏ — chỉ là thơ thôi
Một di sản mong manh — cũng chỉ gọi tên là thơ thôi
Hàng trăm, hàng nghìn câu chữ lớn nhỏ xa xôi
Đâu dễ mà gom góp giữa cuộc đời trôi nổi
Những đêm thức trắng lặng im cùng trang giấy cũ
Những đêm không ngủ — chỉ vì một ý thơ thôi
Sống một cuộc đời trọn trong miền chữ nghĩa
Yêu đến tận cùng — như sóng vỗ không vơi

Mong muốn, khát khao — được viết đến tận cùng hơi thở
Dẫu ngày tàn hay sớm mai vẫn chẳng rời
Gia tài ấy — chẳng vàng son, chẳng rực rỡ
Chỉ là thơ — mà sâu nặng cả một đời
Chẳng còn điều gì để mong thêm nữa
Ngoài giữ trong tim một ngọn lửa không rời
Tôi cũng chỉ là một người làm thơ bình thường nhỏ bé
Mà đôi khi tự cười — kẻ mộng mơ mà thôi

Những vần thơ nhẹ như làn mây trắng trôi
Có khi phảng phất nỗi buồn xa vời vợi
Mây với trời xanh — hoá thành miền ký ức
Nuôi lớn hồn thơ giữa khoảng lặng chơi vơi
Trái tim này vẫn không ngừng đập vì thơ
Mỗi nhịp đập — là một lần gọi tên cuộc đời
Một trái tim chân thành, vần thơ chân thật
Sống hết mình — yêu đến tận cùng không thôi

Trái tim còn đập — nghĩa là còn viết mãi
Đêm trắng hoá thành câu chữ sáng ngời
Sức khoẻ đem đổi lấy một chữ “ngờ” rất khẽ
Mà thấy đời mình vẫn thiếu một điều thôi
Dẫu phải đánh đổi cả những ngày xanh trẻ
Vẫn bước đi, không dừng giữa cuộc đời
Vẫn yêu thơ đến tận cùng hơi thở
Yêu đến khi chẳng còn biết mình là ai

Một đời thơ — cũng là một đời sống
Một đời sống — cũng là một đời thơ
Hai dòng chảy hoà làm một nhịp
Chảy qua tim — không tách bến, chia bờ

Gió thổi qua trang giấy, mang theo tiếng thở dài chơi vơi
Những dòng chữ chênh chao như bước chân chưa kịp tới
Mực còn thơm mùi của đêm khuya tĩnh lặng
Trang giấy trắng đợi giấc mơ rơi xuống giữa cuộc đời
Có những ngày lòng đầy khoảng trống chơi vơi
Chỉ có thơ lấp đầy bằng nhịp thở mong manh mà thôi
Có những đêm nghe tim mình khe khẽ gọi
Gọi tên từng con chữ — gọi một khoảng đời

Một câu thơ rơi như giọt sương đầu cỏ rất khẽ
Một câu thơ buồn như chiếc lá cuối mùa rơi
Có khi chữ nghĩa vỡ oà như sóng biển
Có khi lặng im như đá ngủ giữa lòng đời
Người làm thơ — đôi khi là kẻ cô độc
Tự trò chuyện cùng mình giữa khoảng trời không vơi
Nhưng cũng chính là người giữ lửa
Giữ cho tâm hồn không hoá tro rơi

Những vần thơ nối nhau như nhịp thở không rời
Dẫn lối tôi đi qua những tháng năm xa xôi
Có khi vui, có khi buồn không gọi tên rõ
Nhưng vẫn là chính mình — chẳng thể khác đi thôi
Tôi gom góp từng mảnh đời vụn vỡ
Xếp thành thơ như vá lại cuộc đời
Mỗi câu chữ là một lần chạm ngõ
Chạm vào tim — chạm vào niềm tin chưa vơi

Có những lúc muốn buông tay tất cả giữa cuộc đời
Nhưng thơ lại níu kéo bằng dịu dàng rất khẽ
Như bàn tay vô hình mà ấm áp
Đặt lên tim — xoa dịu những chơi vơi
Thơ không chỉ là những dòng chữ đơn sơ
Mà là hơi thở, là nhịp sống đầy vơi
Là giấc mơ không bao giờ chịu tắt
Dẫu bão giông kéo đến vẫn không rời

Rồi tháng năm trôi qua như mây trắng lững lờ trôi
Tôi vẫn bước giữa bầu trời riêng không đổi
Những vần thơ như cánh chim không mỏi
Bay qua thời gian — bay mãi không lời
Có những bài thơ chưa từng hoàn thiện
Như ước mơ còn dang dở giữa cuộc đời
Nhưng chính điều chưa trọn vẹn ấy
Lại làm hành trình sâu rộng hơn thôi

Tôi viết khi lòng đầy nắng sớm rạng ngời
Cũng viết khi đêm tối phủ kín cuộc đời
Viết khi hạnh phúc như dòng suối nhỏ
Viết khi buồn như biển rộng không bờ
Mỗi câu thơ là một lần tôi sống
Một lần được là chính mình — không rời
Không cần ai hiểu, không cần ai nhớ
Chỉ cần còn viết — là còn sáng ngời

Những con chữ kết thành sợi chỉ mong manh
Khâu lại đời từ những vết rạn không tên
Thơ là nơi tôi được khóc, được cười rất thật
Được yếu mềm mà chẳng cần gọi tên
Thơ là nơi mọi điều trở nên giản dị
Nơi nỗi đau cũng hoá thành êm đềm
Nơi giấc mơ không còn giới hạn
Vượt mọi bức tường của thực tại lênh đênh

Có những ngày tôi lặng im không viết nên lời
Nhưng trong lòng vẫn dậy sóng không nguôi
Như ngọn lửa chưa bao giờ tắt
Chỉ chờ gió lên là cháy thành đời
Và khi đặt bút — mọi điều tuôn chảy
Như con sông tìm được lối ra rồi
Không cần gượng ép, không cần sắp đặt
Chỉ cần chân thành — hoa sẽ nở thôi

Và hành trình ấy — vẫn chưa một lần dừng lại
Vẫn còn dài như những áng mây trôi
Tôi vẫn viết bằng tất cả những gì mình có
Dẫu chỉ là một trái tim nhỏ bé mà thôi
Một gia tài — không vàng son, không bạc
Một di sản — không hình, không lời
Chỉ có thơ — nhưng là tất cả
Là cuộc đời, là giấc mộng không rời

Nếu một ngày tôi không còn viết nữa giữa cuộc đời
Có lẽ tim cũng thôi những nhịp quen gọi mời
Vì thơ đã hoà vào từng hơi thở
Không thể tách rời, không thể gọi tên thôi
Nên cứ viết — dù ngày hay đêm tối
Nên cứ yêu — dù mất mát hay đầy vơi
Vì một đời người là rất ngắn
Nhưng một đời thơ — có thể bay muôn nơi

Và cứ thế — những vần thơ tiếp nối không ngơi
Như nhịp tim chưa một lần dừng lại
Như bầu trời chẳng bao giờ khép cửa
Như giấc mơ chẳng có điểm dừng thôi
Một đời thơ — vẫn đang còn tiếp diễn
Một đời sống — vẫn ngân mãi không rời
Trong từng câu chữ — là một thế giới
Và tôi — vẫn bước tiếp giữa cuộc đời.

Rạng sáng, ngày 5 tháng 5 năm 2026