Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-2025 (kết thúc) » Lời ca gửi gió (1) » Lời ca gửi gió
Đường lên dốc đá nửa đêm trăng tà
Nhớ câu chuyện cũ
Lầu gác trọ buồn quá
Ngắm nhìn ngoài ô cửa
Nhìn lại cả cuộc đời
Ánh trăng gầy soi bóng qua thềm vắng
Tiếng gió lùa hun hút giữa đêm khuya
Ngọn đèn khuya chập chờn như muốn tắt
Người lữ khách bơ vơ trong miền ký ức xa mờ
Trăng tà rơi trên mái ngói cũ
Như giọt lệ rơi xuống lòng đêm
Tiếng thời gian gõ nhịp buồn rơi rớt
Như tiếng lòng chưa một lần yên
Nhớ những tháng ngày tuổi trẻ
Những con đường đã đi qua
Những nụ cười đã mất
Những bàn tay đã rời xa
Còn lại chỉ bóng mình và vầng trăng úa
Đêm buông dài, nỗi buồn còn ở lại
Trăng khuyết trôi, hồn người vẫn chơi vơi
Đường lên dốc đá hun hút gió
Mỗi bước đi như nặng cả một đời
Trăng tà hắt bóng qua hiên vắng
Đêm mênh mang như biển không bờ
Người đối diện cùng hồn mình trong lặng lẽ
Như lắng nghe một tiếng thở than xưa
Trăng tà tàn, rồi bình minh sẽ đến
Nhưng lòng người còn mãi chập chờn trong mộng mị
Dẫu ngày mai, ánh sáng ngập lối đi
Bóng trăng đêm nay vẫn còn rơi trong ký ức.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.