Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 02/03/2026 16:49, số lượt xem: 61

Bầu trời rách toạc bởi những vệt lửa dài
Đạn bom cày xới lên thân đất
Những cuộc không kích xô nghiêng từng mái phố
Tiếng nổ đuổi nhau qua từng giấc ngủ trẻ thơ
Bao mái nhà nghiêng xuống trong bụi khói
Bao lớp học ngừng lời phấn trắng
Bao giấc mơ còn dang dở
Đã bị vùi sâu dưới gạch đá điêu tàn.

Chiến tranh ư?
Một tiếng gọi lạnh lùng như thép
Bom đạn ư?
Một bàn tay đen phủ kín bầu trời
Những dòng người chạy trốn
Bế theo cả tuổi thơ mình trên vai
Đói khát rình rập bên từng ánh mắt
Gạo không còn trong thúng
Nước mắt nhiều hơn nước uống
Chỉ còn lại tiếng còi báo động
Và sự chết chóc gọi tên nhau trong đêm tối.

Tiếng nói của con người
Bị chôn vùi dưới tầng tầng khói lửa
Tiếng nói gửi ra thế giới
Lại bị trả về bằng những cái lắc đầu lạnh lẽo
Những bản nghị quyết câm lặng
Những cái bắt tay vô hồn
Khi máu vẫn còn ướt trên đất.

Những kẻ gây ra chiến tranh
Liệu có nghe tiếng khóc kia không?
Những kẻ thả xuống hàng ngàn tấn bom
Có nhìn thấy những bàn tay nhỏ bé
Đang bới từng mảnh gạch
Tìm cha, tìm mẹ?

Họ gieo xuống đất này những cánh đồng chết
Họ gieo vào tim người những hố sâu thù hận
Như bầy sói hoang giữa đêm dài
Cắn xé lấy phần lợi ích của mình
Mặc cho nhân loại rên xiết
Mặc cho sự sống mong manh như sợi khói.

Nhưng đất vẫn còn nhớ
Trời vẫn còn nhìn
Công lý không ngủ quên mãi mãi
Máu người không thể tan vào quên lãng
Những kẻ reo rắc hận thù
Sẽ phải đối diện với chính bóng tối mình tạo ra
Sẽ phải trả giá
Bằng những vết thương không bao giờ lành trong lương tri.

Chiến tranh không giải quyết được điều gì
Ngoài những nghĩa trang dài thêm mãi
Ngoài những bà mẹ bạc đầu
Ngoài những đứa trẻ lớn lên cùng nỗi sợ.

Chỉ có hoà bình
Mới thắp lại những ngọn đèn trong đêm
Chỉ có hợp tác
Mới nối lại những nhịp cầu đổ nát
Chỉ có tình người
Mới xoá được ranh giới của hận thù.

Đau khổ đã chạm đến tận cùng
Đến mức tiếng khóc cũng trở nên khô cạn
Nhưng từ đống tro tàn
Vẫn có thể nảy mầm một hạt giống hy vọng.

Hỡi những con người đang chịu thương đau vì chiến tranh
Hãy đứng dậy bằng chính đôi chân mình
Đừng để tiếng nói bị dìm xuống thêm lần nữa
Hãy nói lên ước mơ được sống
Ước mơ được học hành
Ước mơ được yêu thương như bao con người khác.

Hãy mang tiếng nói của dân tộc mình ra thế giới
Không phải bằng thù hận
Mà bằng khát vọng được làm người
Hãy giữ vững niềm tin giữa hoang tàn
Giữ vững ý chí giữa đổ nát
Để ngày mai không còn là một lời hứa xa xôi.

Không đầu hàng trước bóng tối
Không khuất phục trước bạo tàn
Nhưng cũng không để trái tim mình hoá đá
Bởi chỉ có trái tim còn đập
Mới giữ được nhân tính cho thế giới này.

Hãy chiến đấu –
Không phải để huỷ diệt
Mà để bảo vệ sự sống
Hãy vì tất cả chúng ta
Vì những thế hệ chưa kịp chào đời
Hãy đem lại hoà bình cho đất nước mình
Và cho cả nhân loại.

Một thế giới không còn tiếng bom rơi
Không còn trẻ thơ ngủ trong hầm trú ẩn
Không còn những chuyến xe tang lặng lẽ
Chỉ còn tiếng cười vang trên những cánh đồng xanh
Chỉ còn những bàn tay nắm lấy nhau
Cùng xây lại những mái nhà
Cùng dựng lại những trường học
Cùng viết tiếp ước mơ còn dang dở.

Hãy cầu nguyện cho những người đã ngã xuống
Cho linh hồn họ được yên nghỉ
Nhưng đừng chỉ cầu nguyện
Hãy hành động
Để không còn thêm một ai
Phải nằm xuống vì bom đạn nữa.

Vì hoà bình không phải là điều tự đến
Hoà bình là lựa chọn
Là trách nhiệm
Là can đảm của cả nhân loại

Và hôm nay
Giữa khói lửa còn chưa tan
Ta vẫn tin
Rằng một ngày
Bầu trời sẽ xanh trở lại
Không còn vết rách của chiến tranh
Chỉ còn ánh sáng
Trải dài trên gương mặt con người.

13h16p - 16h48p, ngày 1 tháng 3 năm 2026
Hãy kêu gọi hoà bình cho thế giới!
Vì một thế giới không còn chiến tranh và bom đạn!