Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 02/03/2026 01:17, đã sửa 3 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 02/03/2026 01:24, số lượt xem: 49

Những bài ca đã đi cùng năm tháng
Đi qua mùa gió bụi, qua những chiều mưa xám
Đi qua tuổi thơ tôi còn thơm mùi rơm mới
Vẫn ở lại trong tim như một ngọn lửa hiền.

Đất nước tôi
Không bắt đầu từ những điều quá lớn
Mà từ tiếng gà trưa gáy vỡ giấc mơ con trẻ
Từ giọt mồ hôi mặn trên trán cha
Từ bàn tay mẹ chai sần mà ấm áp.

Đất nước tôi là những điều trong xanh và tươi đẹp
Là vòm trời sau cơn mưa bỗng cao hơn thường ngày
Là cánh đồng lúa rì rào sóng gió
Là tiếng đàn bầu ngân lên một nỗi dịu dàng
Mà nghe xong, lòng người bỗng lặng.

Đất nước tôi
Là tiếng cười đùa rộn rã của trẻ con trước sân nhà
Những viên bi lăn tròn theo nắng
Những bước chân đất đuổi nhau qua triền cỏ
Tiếng gọi nhau khản giọng mà vẫn không muốn về.

Là tiếng cha trầm ấm giữa bữa cơm chiều
Là tiếng mẹ nhắc con khi trời trở gió
Là bát cơm sum vầy của những ngày bình dị
Có canh rau, có cà dầm tương
Mà thương nhau nhiều hơn cả sơn hào hải vị.

Đất nước tôi là vậy đó!
Là những điều bình dị mà lớn lao
Như hạt muối mặn mòi trong biển
Như giọt nước nhỏ mà nuôi sống dòng sông
Âm thầm mà bền bỉ
Giản dị mà không gì thay thế được.

Đất nước tôi!
Là tình làng nghĩa xóm, tối lửa tắt đèn có nhau
Là cánh cửa khép hờ nhưng lòng người luôn rộng mở
Là tiếng gọi í ới qua hàng rào dâm bụt
“Ăn cơm chưa?” mà nghe như lời hỏi thăm số phận.

Là bạn bè rủ đi chơi những trò chơi tuổi thơ
Nhảy dây, ô ăn quan, thả diều giữa đồng chiều gió
Sợi dây diều căng như ước mơ tuổi nhỏ
Bay mãi, bay mãi
Qua khỏi mái nhà, qua khỏi luỹ tre xanh.

Là thầy cô miệt mài bên trang giáo án
Cầm viên phấn viết từng ước mơ lên bảng
Bụi phấn rơi như những mùa hy vọng
Rơi xuống tóc người
Mà sáng lên trong mắt học trò.

Đất nước tôi còn là những chiếc võng đung đưa bên sân
Mỗi trưa hè gió thổi
Tiếng võng kẽo kẹt như lời ru của đất
Đưa ta qua những giấc ngủ trưa
Ngọt như mía lùi
Êm như lòng mẹ.

Là những câu ca dao ru ta lớn lên từng ngày
“À ơi… Ơi à ơi…
Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo gập ghềnh khó đi…”
Những lời mộc mạc mà tha thiết
Như giọng quê hương không bao giờ phai nhạt
Khó đi thì nắm tay nhau mà bước
Khó khăn thì dựa vào nhau mà sống.

Tuổi thơ còn gì đẹp hơn khi được ở nhà
Được nghe tiếng mưa rơi trên mái lá
Được ngồi bên bếp lửa mùa đông
Nhìn than hồng đỏ rực
Và tin rằng ngoài kia dù gió rét thế nào
Trong căn nhà nhỏ này
Vẫn có một nơi để trở về.

Nhưng đất nước tôi
Không chỉ có những buổi trưa bình yên
Không chỉ có tiếng cười trong trẻo
Mà còn có những bài ca chiến thắng
Vang lên giữa Trường Sơn mù khói lửa.

Tiếng hát át đi tiếng bom
Như bông hoa mọc lên từ đất cháy
Như ánh lửa bền gan trước bão giông
Lời ca ấy đi qua chiến hào
Qua những đêm không ngủ
Qua ánh mắt người lính nhìn về phía quê nhà.

Để động viên nhau giữa mưa đạn
Để nhắc rằng sau tất cả
Sẽ có một ngày đất nước yên vui
Sẽ có một ngày
Tiếng hát không còn phải che lấp tiếng bom
Mà chỉ để ca ngợi mùa xuân trở lại.

Tinh thần của bài ca chiến thắng ấy
Vẫn còn vang vọng
Trong từng nhịp sống hôm nay
Trong mỗi bước chân xây dựng
Trong mỗi giọt mồ hôi giữa công trường, nhà máy
Trong từng ước mơ của thế hệ trẻ
Đang tiếp nối con đường cha anh đã mở.

Đời tôi!
Có những điều gì đó thật hoài niệm
Về đất nước và con người của mình
Những con đường đã đi qua
Những bến sông từng đứng lại
Những ga tàu tiễn biệt một thời tuổi trẻ.

Đời tôi có lẽ còn nhiều điều mắc nợ
Mắc nợ những mùa hoa chưa kịp ngắm
Mắc nợ những miền đất chưa kịp tới
Mắc nợ những câu chuyện lịch sử
Chưa kịp hiểu hết bằng trái tim.

Tôi đi thăm bảo tàng và những di tích xưa
Nhìn từng hiện vật lặng im sau lớp kính
Mà nghe vang trong đó bao tiếng gọi
Bao bước chân đã từng đi qua đất này
Bao giấc mơ đã gửi lại cho hôm nay được sống.

Có lẽ tôi muốn đi hết
Để hiểu hết giá trị của từng tấc đất
Muốn lắng nghe tiếng nói của quá khứ
Để biết mình đang đứng ở đâu
Giữa dòng chảy dài của dân tộc.

Hôm nay, tôi hát về Tổ Quốc thân yêu
Không phải bằng những lời hoa mỹ
Mà bằng nhịp đập rất thật của trái tim
Bằng tình yêu âm thầm mà mãnh liệt
Bằng niềm tin không bao giờ tắt.

Đất nước là những điều tươi đẹp
Khi tình yêu quê hương cất lời
Thì niềm tự hào vẫn sáng mãi trong tôi
Như ngọn đèn nhỏ giữa đêm
Dù gió thổi qua bao lần
Vẫn không chịu lụi tàn.

Và tôi biết
Khi mỗi chúng ta biết yêu từ những điều bình dị nhất
Từ tiếng mẹ, tiếng cha
Từ bát cơm, câu hát
Từ tình người ấm áp giữa đời thường
Thì đất nước sẽ còn xanh mãi.

Đất nước qua những lời yêu thương
Không ở đâu xa
Mà ở trong từng nhịp thở
Trong từng ánh nhìn
Trong từng bàn tay nắm lấy tương lai.

Và tôi — một con người nhỏ bé
Giữa bao la đất nước
Xin được sống, được yêu, được cống hiến
Để một mai khi ngoảnh lại
Có thể mỉm cười mà nói rằng:

Tôi đã yêu đất nước mình
Bằng tất cả những gì tôi có.

20h - 1h16p, ngày 28/2 - 1/3/2026
Hướng tới kỷ niệm 51 năm Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/4/1975 - 30/4/2026)