Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 07/09/2025 00:39, đã sửa 4 lần, lần cuối bởi Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành vào 07/09/2025 22:36, số lượt xem: 383

Dòng đời xô đẩy, những khoảng thời gian đắng cay
Những dòng sông xưa nay giờ đâu rồi
Thời gian chẳng còn như ta từng nghĩ
Có những cơn gió thổi qua đời người
Một bóng hình thoáng qua cả đời người
Một bóng hình che lấp cả cuộc đời
Vì những ngày chưa giông bão
Đã ghen ghét cả cuộc đời tôi
Mạnh mẽ lên, bước đi vững chãi
Chỉ vì cuộc sống sau này mà thôi

Có những lời nói riêng
Có những lời nói cay nghiệt
Một tinh thần dễ dàng sụp đổ
Chỉ bởi bị chao nghiêng trong lời lẽ của người đời
Sau vô biên phải chăng vẫn chỉ là vô biên
Sau đêm tối, sau giông mưa, trời lại sáng
Đời ngắn ngủi, chỉ là đời ngắn ngủi
Sống cho chính mình, nào phải sống cho ai
Biết rằng phía trước là giông bão của cuộc đời
Biết rằng những tháng ngày đắng cay đang chờ
Nhưng ta vẫn đi, ta vẫn vượt
Chỉ để thấy ánh sáng phía chân trời

Thời gian rồi sẽ trả lời tất cả
Có người công nhận, có người không công nhận
Trên ngày tháng in dấu những vết thương âm thầm
Thơ tôi chỉ là mây trắng và trời xanh

Những dòng thơ biết bao nhiêu tâm sự
Từ thuở nhỏ, chỉ là cậu bé nhút nhát, rụt rè
Vẫn chẳng có ai để trò chuyện và sẻ chia
Có những vần thơ tôi viết
Viết về tình yêu, viết về cuộc đời
Viết về quê hương đất nước, viết về cảnh vật quanh mình
Những con đường rợp bóng cây
Những buổi chiều gió lùa trên cánh đồng
Những buổi sáng mặt trời ló dạng
Tất cả hoá thành những dòng thơ
Từ vật nhỏ, từ điều bình thường
Tôi biến tấu thành lời ca
Những vần thơ viết cho tôi, cho cả nhân gian
Trên tháng ngày đắng cay cuộc đời
Tôi vẫn tiếp tục làm thơ
Những dòng thơ là vết sẹo, là nỗi buồn
Là chặng đường dài hơn mười năm qua
Dù khi vui, dù khi buồn
Tôi vẫn đứng dậy, vẫn phải đi tiếp
Trên những tán lá đã lìa cành
Trên những ngày gió quật ngã, mưa vùi dập
Cho những kẻ phán xét cuộc đời
Cho thời gian hãy trôi đi thật nhanh
Nhưng khi thời gian đã trôi đi thật nhanh
Sao tôi vẫn còn muốn níu kéo
Phải chăng chỉ là sợi dây vô hình
Nối tôi với chính cuộc đời này
Muốn dứt bỏ, vẫn chỉ là đắng cay

Và trong tiếng thở dài của năm tháng
Trong tiếng mưa gõ lên mái hiên tàn
Trong ánh nhìn xa xăm của người khách qua đường
Tôi nghe thấy chính lòng mình
Nghe thấy những câu thơ chưa kịp viết
Những khát vọng chưa kịp gọi tên
Những nỗi niềm lặng lẽ dâng đầy như sóng
Mây trắng và trời xanh vẫn còn đó
Như trang giấy, như câu chữ
Như một đời viết mãi không xong
Để tôi gửi lại những điều tôi không thể nói
Để tôi tiếp tục đi, dù phía trước còn ngàn cay đắng
Bởi chỉ có thơ ca và bầu trời kia
Mới giữ tôi lại giữa cuộc đời này.

0h38p, ngày 6 tháng 9 năm 2025