Cố để lấy chi thứ không thể thấy,
Giữa cuộc đời này, tình mãi tàn phai.
Mây gió vô hình, hư không chợt đến,
Người bước xa rồi, ta ngồi nhớ ai?
Những đêm dài trôi, sầu dâng ngập lối,
Lời hát vang lên trong nỗi u hoài.
Khói thuốc mờ ảo, che đi kỷ niệm,
Để lại mình ta với giấc mơ dài.
Tình yêu là gì, sao ta chẳng biết,
Là mây, là gió, hay chỉ đắng cay?
Người đi xa mãi, niềm tin tan vỡ,
Còn lại nụ cười đơn độc trên tay.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.