Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 20/08/2025 03:15, số lượt xem: 311

Hỡi em,
Có nghe tiếng vọng của Đất Nước
Từ thăng trầm mà dựng nên cơ đồ
Nơi ta sinh ra và lớn lên
Nơi ta gặp gỡ, hò hẹn, yêu nhau…

Đất Nước bắt đầu từ những điều giản dị
Từ bữa cơm thường ngày mẹ nấu
Cơm trắng, canh rau muống, cá kho, cà dầm tương
Có khi gian khổ lớn lao
Nhưng vẫn tìm niềm vui trong cuộc sống nhỏ nhoi.

Đất Nước có trong những trò chơi tuổi thơ:
Rồng rắn lên mây
Bịt mắt bắt dê, năm mười, chơi chuyền
Ô ăn quan, kéo co, bắn bi, tạt lon…
Ôi, những trò chơi đó thành ký ức thiêng liêng
Không bao giờ mất đi trong tâm hồn ta.

Em ơi,
Đất Nước là nơi hạnh phúc nhất
Đất Nước là anh và em
Là gia đình
Là ông bà, cha mẹ
Là anh chị, họ hàng, cô dì, chú bác
Là thầy cô, là bạn bè
Là bữa cơm đầm ấm mỗi ngày
Là con sông chảy ngang qua xóm nhỏ
Là giọng hò quê hương, câu quan họ
Người ơi… người ở đừng về…

Khi ta đi qua nắng gió miền Trung
Nghe tiếng hát Huế
“Ố tang ố tang tình tang... Tình tang tình...”
Lời ca dìu dặt trong xứ sở mộng mơ.

Khi ta xuôi vào phương Nam
Đờn ca tài tử ngân vang
Tiếng lòng vọng từ bản “Dạ cổ hoài lang”
“Từ là từ phu tướng…”
Gửi theo nhịp trái tim người dân đất Việt.

Và em ơi,
Dẫu đi bốn phương trời
Hay ở nơi đất khách quê người
Thì khi trở về,
Đất Nước vẫn mở rộng vòng tay
Bởi quê hương là gia đình, là xóm giềng
Không có quê hương
Ta chẳng biết đi đâu và về đâu…

Mai này, anh và em nên vợ chồng
Mỗi nụ hôn trao em là tình yêu Đất Nước
Anh và em có hai trái tim
Chung nhịp đập – đó chính là Tổ quốc và tình yêu.

Khi em sinh con,
Đứa con ta cũng là con của Đất Nước
Con ta vẫn là đứa trẻ bé bỏng, đáng yêu
Anh thương em, em thương anh
Và chúng ta thương đứa con của mình.

Mai sau con khôn lớn
Con sẽ đưa hình ảnh Việt Nam ra với bạn bè thế giới
Đó là trách nhiệm, là niềm tự hào.
Anh và em vẫn sẽ dõi theo con
Như dõi theo Đất Nước mình
Ngàn đời tươi đẹp, vững bền.

Đất Nước là nơi ta học đi những bước đầu tiên
Là con đường làng, bụi đỏ, mùi cỏ non
Là cánh đồng lúa chín vàng trong nắng
Là tiếng trâu về chuồng, là tiếng gà gáy sáng
Là tiếng mưa rơi trên mái tranh, trên sân gạch
Là tiếng mẹ ru, tiếng cha kể chuyện xưa
Là những buổi trăng rằm em và anh ngồi bên nhau
Nhìn những vì sao nhấp nháy trên bầu trời quê hương.

Đất Nước là nơi ta biết yêu thương, biết chia sẻ
Là xóm làng, là bạn bè, là người lạ cũng trở nên thân thiết
Là lòng người thầm lặng, đôi khi hi sinh cho nhau
Là những buổi hội hè, đình đám, là tiếng trống, tiếng chiêng
Là tiếng cười trẻ thơ vang vọng trong những ngõ nhỏ
Đất Nước cũng là những mất mát, những hy sinh
Nhưng chính từ đó, tình yêu, lòng kiên cường được vun đắp.

Và em ơi,
Đất Nước không chỉ ở nơi ta đứng, mà còn ở trong tim
Ở trong trái tim mỗi người con Việt Nam
Dẫu ta đi đâu, sống ở đâu, làm gì
Đất Nước vẫn theo từng nhịp thở, từng bước chân
Như dòng sông chảy không ngừng
Như núi non vẫn sừng sững, hùng vĩ
Như tình người Việt, luôn nồng hậu và bền bỉ.

Khi anh và em già đi
Khi tóc ta bạc trên mái nhà xưa
Chúng ta vẫn thấy Đất Nước qua đôi mắt con cháu
Qua nụ cười, tiếng hát, tiếng trống đồng
Qua lời ru, qua ánh sáng bếp lửa chiều
Đất Nước là nơi anh và em tìm về
Là nơi con cháu ta lớn lên, tiếp bước những gì chúng ta gieo trồng.

Và em ơi,
Hãy giữ cho trái tim mình luôn hướng về Đất Nước
Bởi Đất Nước là tình yêu
Là gia đình
Là quê hương
Là nơi anh và em, và cả những người chưa sinh ra,
Cùng chung một nhịp thở, một dòng máu, một lòng son…

Và khi anh và em ra đi
Ra đi trên con đường đời dài
Mang theo nỗi nhớ, mang theo tình yêu, mang theo Đất Nước
Ta thấy trong mắt nhau một niềm tin:
Rằng Đất Nước không mất đi, không phai nhạt
Dù bão giông, dù chiến tranh, dù thời gian dâu bể.

Đất Nước là bàn tay của cha mẹ, dì bác
Là vai của ông bà, là lời dạy của thầy cô
Là câu hát dân ca, là tiếng cười trẻ thơ
Là mồ hôi trên cánh đồng, là máu của những anh hùng đã ngã xuống
Là rừng núi, sông biển, là từng con đường quê nhỏ
Là tất cả những gì anh và em đã sống, đã yêu, đã hy sinh.

Và khi con lớn lên
Con sẽ thấy trong mắt cha mẹ niềm tự hào
Con sẽ thấy trong đất trời niềm kiêu hãnh
Rằng Đất Nước là phần hồn không thể chia lìa
Là tình yêu, là trách nhiệm, là dòng máu nối tiếp.

Và em ơi,
Dẫu ngày mai có bão giông, dẫu thế giới đổi thay
Đất Nước vẫn còn đó
Trong nụ cười con trẻ, trong lời hát quê hương
Trong bữa cơm chiều, trong ánh lửa bếp hồng
Trong lòng anh và em, vẫn vang mãi một tiếng gọi:
“Đất Nước là chúng ta, là gia đình, là quê hương, là tình yêu…”

Và anh và em sẽ bước tiếp
Bên nhau, với con, với Đất Nước
Mang theo tất cả ký ức, yêu thương, niềm tin
Bởi Đất Nước không phải chỉ là đất, là sông, là núi
Mà là từng con tim đang đập cho Tổ quốc, cho cuộc đời, cho tương lai.