Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 25/12/2025 02:53, số lượt xem: 77

Đêm nay lạnh cuối năm rồi
Gió đi đi lại lại ngoài hiên
Như một người không ngủ
Chạm vào vách tường, chạm vào cửa sổ
Chạm thẳng vào ngực tôi
Lạnh đến tận xương.

Trời trở rét
Cái rét của những ngày khép lại
Cái rét không chỉ từ phương bắc thổi về
Mà từ đâu đó rất sâu
Trong lòng người
Khi ta bất chợt đứng lại
Giữa một năm vừa trôi qua.

Tôi ngồi nhìn bóng mình trên tường
Thấy rõ hơn những nếp gấp thời gian
Hỏi chính mình, không né tránh:
Một năm qua
Ta đã làm được những gì?
Đã sống ra sao
Giữa bao nhiêu ngã rẽ, bao nhiêu do dự?

Có những ngày vui
Vui rất thật
Như lửa bập bùng trong gió
Có những ngày buồn
Buồn không kịp gọi tên
Chỉ biết lặng im mà chịu đựng.

Ta được gì?
Vài niềm tin còn sót lại
Vài ước mơ chưa kịp lớn
Vài bàn tay nắm lấy
Rồi buông ra lúc nào không hay.

Ta mất gì?
Mất những điều tưởng sẽ ở mãi
Mất cả sự vô tư của chính mình
Mất những buổi tối
Không cần nghĩ ngợi quá nhiều.

Có những khó khăn đi cùng năm tháng
Như chiếc bóng không chịu rời chân
Có những mất mát đau thương
Đến lặng người
Không khóc được
Không nói được
Chỉ thấy mình nhỏ đi giữa đời rộng lớn.

Nhưng đêm cuối năm
Gió vẫn thổi
Và thời gian vẫn lặng lẽ đi
Không đợi một ai kịp sửa sai hay hối tiếc.

Tôi hiểu
Mọi điều rồi cũng phải trôi qua
Như mùa đông rồi sẽ hết
Như nỗi buồn rồi sẽ mỏi
Như con người ta
Dù có ngã bao lần
Vẫn phải đứng dậy mà đi tiếp.

Đêm lạnh cuối năm
Tôi khép lại những điều chưa trọn
Không oán trách
Không than van
Chỉ mong ngày mai
Khi năm mới mở ra
Ta sống tử tế hơn với đời
Và chân thật hơn
Với chính mình.

2h47p, ngày 25 tháng 12 năm 2025