Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày 21/02/2026 23:43, số lượt xem: 85

Căn bệnh quái ác lặng thầm len lỏi
Như chiếc bóng đen phủ kín phận người
Những thân hình gầy guộc, bụng đau âm ỉ
Da bọc xương, mắt hõm sâu nhìn đời mỏi mệt
Mặt tái nhợt như chiều đông thiếu nắng
Mà chẳng biết mình còn sống được bao lâu.

Căn bệnh ấy không chỉ cào xé thịt da
Nó gặm nhấm từng hy vọng nhỏ nhoi còn sót lại
Bào mòn sức lực như nước nhỏ mòn đá
Hành hạ thể xác lẫn linh hồn mỏi mỏi
Sức khoẻ bây giờ đếm bằng từng nhịp thở
Từng phút giây rơi xuống lạnh lùng.

Có những đêm dài nghe tiếng tim đập yếu
Ngỡ như tiếng kim đồng hồ
Gõ nhịp vào nỗi sợ hãi vô hình
Mỗi buổi sáng thức dậy
Là một lần tự hỏi
Liệu hôm nay có phải là ngày cuối?

Căn bệnh không chỉ ở trong máu thịt
Nó nằm trong ánh mắt mẹ già
Trong tiếng thở dài của người vợ trẻ
Trong những đứa con ngơ ngác
Chưa kịp hiểu vì sao
Cha gầy đi như chiếc lá cuối mùa.

Nó lấy đi giấc ngủ
Lấy đi tiếng cười
Lấy đi cả những dự định chưa thành hình
Những ước mơ còn dang dở
Những chuyến đi chưa kịp bắt đầu
Những lời yêu chưa nói hết.

Có lúc người ta tự hỏi
Phải chăng số phận quá mong manh
Phải chăng đời người chỉ như sợi chỉ
Chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ làm đứt lìa?
Nhưng giữa những cơn đau thắt ruột
Vẫn còn le lói một đốm lửa nhỏ nhoi.

Đó là khát vọng được sống
Được hít một hơi dài không vướng nghẹn
Được bước đi trên con đường nắng sớm
Không cần vịn vào tường
Không cần che giấu những cơn run rẩy
Bằng nụ cười gượng gạo.

Căn bệnh có thể làm thân thể héo hon
Nhưng không thể giết chết niềm tin
Nếu con người còn dám nhìn thẳng vào bóng tối
Gọi tên nỗi đau của mình
Và nắm lấy tay nhau
Giữa những ngày tưởng chừng tuyệt vọng nhất.

Bởi sự sống, dù mong manh,
Vẫn kiêu hãnh như mầm cây đội đất
Vươn lên từ đêm sâu
Tìm ánh sáng
Giữa vô vàn đe doạ
Vẫn âm thầm nảy lộc.

Và khi trái tim còn đập
Dù yếu ớt, chậm rãi
Thì hy vọng vẫn chưa tắt.