Bình luận nhanh 0

Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.

Bài thơ chưa được ban quản trị kiểm duyệt sau khi gửi!
Chưa có đánh giá nào
Đăng ngày Hôm qua 23:00, số lượt xem: 18

Có phải bởi một lần vô tình gặp gỡ,
Mà lòng ta mang theo mãi một niềm riêng.
Giữa nhân thế ngược xuôi và xuôi ngược,
Một bóng hình lặng lẽ hoá thiêng liêng.

Thuở ban đầu nào đâu ta để ý,
Chỉ thoáng qua như một gợn mây trời.
Giữa muôn mặt người chen nhau trên phố,
Nàng cũng như bao kẻ bước ngang đời.

Ấy vậy mà sau những mùa thương nhớ,
Sau những ngày lặng lẽ với cô đơn,
Ta chợt thấy trong tim mình có một
Khoảng trống nào mang dáng vẻ thân quen.

Như cánh hoa vô tình rơi cuối hạ,
Vẫn lưu hương trong ký ức mong manh.
Như ánh nắng cuối chiều còn sót lại,
Chạm vào lòng rồi ở mãi không tan.

Người ta bảo cuộc đời là gặp gỡ,
Là chia xa, là lỡ hẹn bao lần.
Nhưng có những cuộc gặp không hẹn trước,
Lại theo người đi suốt cả thanh xuân.

Ta đã thử lý giải bằng lý trí,
Rằng chỉ là khoảnh khắc thoáng đi qua.
Nhưng trái tim vốn chẳng theo khuôn phép,
Cứ âm thầm giữ lấy bóng hình xa.

Nàng là ai giữa cuộc đời rộng lớn?
Tên nàng là gì giữa vạn tiếng thân quen?
Giờ nơi ấy dưới bầu trời xa thẳm,
Có đôi lần nàng dừng bước nhớ ai chăng?

Có khi nào giữa dòng đời tất bật,
Nàng vô tình ngoái lại phía sau lưng?
Có khi nào trong một chiều lặng gió,
Thoáng nghe lòng mình khẽ động vì ai?

Mà sao ta vẫn tháng ngày thương nhớ,
Vẫn đợi chờ qua năm tháng miên man.
Như con thuyền tin ngoài khơi bão tố,
Vẫn hướng về một bến đỗ bình an.

Ta hiểu lắm đời không chiều mọi ước,
Duyên của người đâu dễ vẹn đôi nơi.
Bao cuộc gặp chưa kịp thành câu chuyện,
Đã hoá thành kỷ niệm giữa dòng trôi.

Nhưng ta vẫn tin giữa ngàn duyên lỡ,
Vẫn có duyên bền bỉ đợi một người.
Như hạt giống âm thầm trong lòng đất,
Chờ mùa về để nảy một mầm tươi.

Chỉ mong được một lần thôi gặp lại,
Giữa phố đông hay góc nhỏ bên đường.
Để khẽ hỏi bằng tất cả chân thành:
“Em dạo này còn khoẻ chứ, người thương?”

Dẫu chỉ là một phút giây rất ngắn,
Một ánh nhìn rồi lại phải chia xa.
Cũng đủ sưởi những đêm dài thao thức,
Đủ cho lòng bớt lạnh giữa phong ba.

Người con gái ta hằng mong gặp nhất,
Tựa vầng trăng còn khuất giữa mây ngàn.
Ta vẫn tìm qua những con đường cũ,
Qua mùa sang, qua lá úa, thu tàn.

Vẫn lặng lẽ giữa dòng đời xuôi ngược,
Giữ trong tim một khoảng sáng dịu dàng.
Và vẫn hỏi giữa nhân gian rộng lớn:
Người con gái ấy, bây giờ đang ở nơi đâu?

14h - 14h57p, ngày 18 tháng 6 năm 2026