Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Giai đoạn 2023-nay » Lời ca gửi gió (1) » Hương mùa hoa
Lá vàng ngoài kia lại rơi rồi
Chao nghiêng trong gió, lặng lẽ rơi
Mùa hạ đến hay mùa thu ghé sớm
Màu sắc trời đã nhuốm nét chơi vơi
Nắng vẫn đó, nhưng nắng không còn ấm
Gió vẫn về mà gió bỗng cô liêu
Con đường cũ trải dài bao ký ức
Ngỡ bước chân mình lạc giữa tịch liêu
Những hàng cây đứng im như mặc niệm
Cho một mùa chưa đến đã phai phôi
Lá rơi xuống, không lời than vãn nữa
Mà lòng người nghe dậy sóng không nguôi
Tôi đi giữa chiều, nghe trời rộng quá
Mây trôi xa như bỏ lại nhân gian
Một chiếc lá khẽ chạm vào vai áo
Như bàn tay xưa gọi lại dịu dàng
Tôi nhặt lấy, nâng niu trong tay nhỏ
Nghe thời gian thở nhẹ giữa lòng tay
Chiếc lá ấy—một đời cây gửi gắm
Rơi xuống rồi, như kiếp sống hao gầy
Có phải chăng mọi điều rồi cũng thế
Đến và đi, như gió thoảng qua đời
Một chiếc lá cũng mang hồn vũ trụ
Rơi vô cùng giữa khoảng rộng không lời
Trời cao rộng, đất dài sâu thăm thẳm
Mà con người vẫn bé nhỏ cô đơn
Giữa vạn vật xoay vần trong vô tận
Nghe lòng mình trôi lạc giữa hoàng hôn
Có những lúc đứng nhìn mây trôi mãi
Tưởng đời mình cũng nhẹ tựa mây kia
Nhưng mây trắng còn có trời nương tựa
Còn lòng người biết tựa vào đâu kia?
Những con phố vẫn ồn ào như cũ
Mà hồn tôi lạc lõng giữa bao người
Tiếng xe cộ, tiếng đời vang náo nhiệt
Không lấp đầy khoảng trống ở trong tôi
Lá vẫn rơi—như muôn đời vẫn rụng
Không ai buồn cho một chiếc lá rơi
Nhưng tôi biết trong từng lần rơi ấy
Có một phần đời lặng lẽ xa xôi
Tôi nhớ ai giữa chiều nay bảng lảng
Nhớ một người như nhớ một mùa qua
Kỷ niệm cũ như dòng sông lặng chảy
Chảy trong lòng, không thể nhạt phai ra
Có những điều tưởng chừng như đã cũ
Mà khi về lại nhức nhối không thôi
Một chiếc lá cũng làm lòng chao đảo
Huống chi là cả một quãng đời trôi
Trời càng rộng, nỗi buồn càng sâu thẳm
Như biển xa không bến đỗ quay về
Tôi đứng lặng giữa dòng đời xuôi ngược
Nghe hồn mình rơi rụng giữa cơn mê
Lá ngoài kia vẫn rơi không dứt
Như thời gian không đợi một ai
Tôi giữ lá—mà không giữ được
Một bóng hình đã khuất xa rồi
Chiều buông xuống, con đường dài hun hút
Gió heo may thổi lạnh đến vô cùng
Tôi vẫn bước—một mình trong thế giới
Mà nghe lòng rộng tựa cõi hư không
Lá rơi ngoài kia mà lòng lại nhớ
Nhớ một người, hay nhớ chính ta xưa
Giữa vũ trụ mênh mông và vô tận
Một kiếp người—như chiếc lá… cũng thừa.
12h15p - 22h23p, ngày 9 tháng 4 năm 2026
=> Trên đường đi học, gió thổi qua hàng cây,
những tán lá rơi xuống. Có một chiếc lá rơi vào áo,
bàn tay nhặt lên chiếc lá, tâm hồn lại suy nghĩ nhiều hơn.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.