Thơ thành viên » Hồng Khánh » Trang thơ thành viên » Trước mùa hè năm mười tám » Ký ức
Thời gian ở đời là vô giá
Mỗi một giây cũng hơn bao ngọc ngà
Thời gian qua rồi, ta không quay lại được
Một sai lầm cũng đã thành ký ức
Một ước mơ cũng sẽ nên hờ hững
Có bao giờ, thời gian chững lại đâu
Thời gian không đợi nỗi đau này
Cũng không đợi, phút giây ta trưởng thành
Ta phải tự, lớn khôn theo thời gian
Cho thời giờ, không còn là uổng phí
Cuộc đời ta, là thước phim dài hạn
Để thời gian, biên kịch và đạo diễn
Và chính ta, vào vai diễn viên chính
Đâu ai muốn, mình là diễn viên phụ
Ngay trong chính, bộ phim của đời mình
Vậy nên, phải thật toả sáng nhé!
Cứ như là, ánh sáng của hào quang
Nếu cả đời, không một lần toả sáng
Cũng không sao, hãy yêu bản thân mình
Thời gian ơi! Hãy chiếu lại hôm ấy
Về cái ngày, tay ta còn đỏ hỏn
Đến thế gian, bằng tiếng khóc đầu tiên
Một phút thiêng liêng cũng nhiệm màu
Đêm nay, trong hồn ta rộng mở
Mới hiểu được, ý nghĩa của thời gian.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.