Thơ thành viên » Hồng Khánh » Trang thơ thành viên » Thơ buồn
Sáng sớm tinh mơ, sương mờ ảo
Sương rơi, mắt mờ níu manh áo
Gió buốt qua đêm, đã bao lần
Xao xuyến mảnh tình, trắng vô ngần
Rối rắm cõi lòng cho khăn khít
Ôi những mù mịt, tình em tận
Đêm đen mộng vỡ hoá tro tàn
Vô cớ, giọt ấm nóng tuôn rơi
Tự hỏi, duyên tình như kẻ lạ
Câu từ biệt, anh thả với gió xương
Thoảng qua vành tai, em đỏ ửng
Em tưởng, em đã từng được yêu
Anh nói không, cho lòng em chết yểu
Phút chia lià, như đợi giờ li biệt
Một tâm hồn, giờ đã hoá điêu tàn
Đêm nay, nơi khoảng sông từ giã
Một con người, hoà mình với nước non
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.