Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Ánh sáng từ sau cơn mưa
Biết rằng những điều ấy nay đã cũ
Cớ sao lòng còn muốn níu hoài tay
Biết rằng những điều kia là đã mất
Mà trái tim vẫn khẽ gọi tên này
Biết là gió không quay về ngõ cũ
Biết con sông trôi mãi chẳng dừng chân
Thế mà mỗi chiều, trong im lặng
Ta lại ngồi nghe ký ức xa dần
Không hiểu nổi vì sao ta nhớ
Những điều nhỏ bé đã qua thôi
Một ánh mắt, một lần im lặng
Cũng làm lòng chao động bồi hồi
Ôi, điều ấy đâu thể quay lại
Hôm nay còn, mai đã hoá phương xa
Như chiếc lá vừa rơi khỏi cành mỏng
Biết tìm đâu mùa cũ đã qua
Thật là đau – nỗi đau rất khẽ
Không bật thành lời, chỉ nhói trong tim
Biết là mất rồi, không thể giữ
Mà yêu thương vẫn cứ lặng im
Thời gian ơi, xin đừng khắt khe quá
Dẫu biết rằng chẳng thể quay lui
Cho ta được một lần ngoái lại
Nhìn dấu chân mình trên lối cũ xa xôi
Rồi ta sẽ học cách buông tay
Như biển học cách lùi khi triều xuống
Những điều đã cũ xin nằm lại
Ngủ yên trong ngăn nhớ dịu dàng
Vì ngày mai vẫn cần hơi thở
Cần niềm tin, cần nắng ban mai
Ta bước tiếp, mang theo thương nhớ
Nhẹ như mây, không níu tháng ngày.
0h30p - 0h44p, ngày 4 tháng 1 năm 2026
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.