Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Mục II » Sân ga chiều cuối năm
Có những khoảng cách chẳng đo bằng dặm lối,
Mà lớn dần theo từng nhịp nhớ âm thầm.
Một lần lạc mất nhau giữa dòng đời xuôi ngược,
Là một đời mang theo những nỗi lặng câm.
Dòng sông vẫn ngày ngày bồi thêm bến cũ,
Mà đôi bờ cứ mãi ngóng về nhau.
Con nước lớn rồi con nước lại ròng,
Chỉ nhịp cầu xưa còn thiếu một nhịp bắc qua đầu sóng.
Có những lời yêu chưa kịp thành câu nói,
Đã theo chiều gió khuất giữa mênh mang.
Có những lời hẹn chưa kịp thành ngày gặp,
Đã hoá thành mây trắng cuối trời tan.
Thời gian đi qua, chẳng ngoảnh đầu chờ đợi,
Mang tuổi xuân trôi khuất giữa vô thường.
Chỉ còn ký ức như cơn mưa cuối hạ,
Rơi rất khẽ mà ướt cả đoạn đường.
Một khoảng cách đã xa thật rồi,
Hai bên bờ sông, ngăn đôi dòng con nước.
Tình ta cách trở, lòng đau đớn,
Biết bao giờ, mới nối lại tình xưa.
Hay đến cuối cùng, đôi bờ đành lặng lẽ,
Mỗi bến chờ một cánh gió không tên.
Để dòng sông mãi ôm nghìn con sóng nhớ,
Chảy suốt đời mà chẳng thể cập bến bình yên.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.