Thơ thành viên » Nguyễn Ngọc Linh - Nguyễn Thiên Thành » Trang thơ thành viên » Hoa cúc trên đồi cỏ xanh
Em chẳng buồn, cũng chẳng hề trách chị,
Chỉ lặng nhìn dòng tin nhắn cũ ngủ quên.
Một dấu “đã xem” mỏng như làn khói,
Mà cứa lòng em sâu tựa mũi kim xuyên.
Em vẫn tự nhủ: chắc chị còn bận lắm,
Rồi tự dỗ mình qua hết một ngày, hai ngày.
Nhưng thời gian càng dài, lòng càng quạnh vắng,
Mỗi khoảng lặng rơi xuống lại nặng hơn mây.
Chị ơi... có phải chị vẫn còn giận em?
Câu hỏi ấy em giấu vào từng đêm thao thức.
Không dám hỏi thêm, cũng chẳng đành quên được,
Chỉ biết ôm im lặng mà lặng lẽ đau thôi.
Em không buồn đâu... em cũng chẳng giận đâu,
Chỉ có nỗi đau lớn dần theo từng nhịp thở.
Nó âm thầm như mưa ngấm vào lòng đất,
Chẳng ồn ào mà xói lở cả niềm tin.
Em vẫn tin chị chưa từng ghét bỏ em,
Bởi em không nỡ tin điều ngược lại.
Có những yêu thương không cần thành lời nói,
Nhưng một lần lặng im cũng đủ lạnh suốt một đời.
Có lẽ em đã vụng về trong một điều nào đó,
Để vô tình làm chị tổn thương mà chẳng kịp hay.
Giá như thời gian chịu quay về một buổi,
Em sẽ giữ từng lời, từng ánh mắt hôm nay.
Bây giờ em chẳng biết phải làm sao nữa,
Để khoảng cách này thôi rộng giữa hai người.
Mỗi lần cầm điện thoại rồi lại đặt xuống,
Là mỗi lần hy vọng hoá thành một tiếng thở dài.
Thật buồn... thật đau... nhưng em vẫn đợi,
Đợi một lời gọi, một tin nhắn rất bình thường.
Chỉ cần chị bảo rằng: “Chị hết giận rồi nhé”,
Thì bao tháng ngày này cũng hoá gió vô phương.
Chị ơi, nếu trong lòng còn điều chưa nguôi,
Xin cứ trách em, xin cứ giận em cũng được.
Em chỉ sợ nhất là sự lặng im kéo mãi,
Để một người còn đợi, một người cứ xa dần.
Nếu phải mang hết nỗi buồn của chị,
Em cũng xin bình thản đón lấy cho mình.
Chỉ mong sau tất cả những ngày dài đau đớn,
Chị sẽ một lần mỉm cười và gọi em như thuở trước.
Bởi có những nỗi đau chẳng thể nói thành lời,
Chỉ biết học cách âm thầm chịu đựng.
Có những yêu thương càng chân thành bao nhiêu,
Lại càng lặng lẽ khóc giữa ngàn điều không thể.
Và nếu mai này chị vô tình đọc lại,
Xin hiểu rằng em chưa từng oán trách đâu.
Điều khiến em đau chưa bao giờ là cơn giận,
Mà là sợ một ngày... mình chỉ còn trong ký ức của nhau.
Bình luận nhanh 0
Bạn đang bình luận với tư cách khách viếng thăm. Để có thể theo dõi và quản lý bình luận của mình, hãy đăng ký tài khoản / đăng nhập trước.